|
CSVN LÀM NÔ LỆ CHO TẦU CỘNG
TỪ KHI NÀO ?
Vĩnh Phúc
Để mất Hoàng Trường Sa, Cộng sản Việt Nam cam tâm
làm nô lệ cho Tầu cộng từ bao giờ ?
Trong mấy tuần vừa qua, dư luận người Việt hải ngoại và giới trí
thức, thanh niên, sinh viên, học sinh trong nước đã bừng bừng
sôi sục vì sự kiện Quốc Vụ Viện Trung Quốc phê chuẩn dự luật
thành lập huyện Tam Sa để quản lý các quần đảo Hoàng Sa và
Trường Sa vốn từ xưa người Việt vẫn coi là thuộc lãnh thổ Việt
Nam. Tại nhiều nơi trên thế giới, người Việt đã tổ chức những
cuộc biểu tình phản đối gay gắt trước các tòa Đại sứ và Tổng
lãnh sự của cả Trung quốc lẫn Việt Nam cộng sản. Một số nơi có
cả sự tham dự của các du học sinh do chế độ ở Việt Nam cho đi
học. Riêng trong nước, đã có ít nhất 3 cuộc biểu tình diễn ra
tại Hà Nội và Sài Gòn. Nhưng các cuộc biểu tình này đã bị nhà
cầm quyền cộng sản giải tán ngay trong khi tất cả các cơ quan
truyền thông trong nước đều câm như hến vì được lệnh tuyệt đối
không được hó hé loan tin. Vì thế, ngoại trừ những người có cơ
hội lén lút nghe tin hoặc vào mạng internet thì mới biết được
các diễn biến này, còn tuyệt đại đa số dân trong nước vẫn mù tịt
chẳng biết gì về việc nước "đàn anh môi hở răng lạnh" đã ngang
nhiên lấn chiếm lãnh thổ nước mình.
Người ta cũng chẳng lạ trước thái độ đớn hèn nhục nhã của giới
lãnh đạo cộng sản Việt Nam trước hành động trịch thượng đầy tính
chất bá quyền của Trung quốc, vì từ trước tới nay họ đã từng gục
mặt như vậy rồị Chỉ trong vòng ba năm vừa qua, người Tầu đã
không ngớt khiêu khích Việt Nam:
Ngày 27 tháng 12 năm 2004 hải quân Trung quốc lấy cớ các thuyền
đánh cá của ngư dân Việt Nam xâm phạm hải phận của ho bất hợp
pháp, họ bắt giữ 80 dân chài Việt, dùng tàu tuần duyên húc vào
các thuyền đánh cá nhỏ bé và mong manh của dân Việt, làm thiệt
mạng 23 người, bị thong 6 người, và 10 chiếc tàu đánh cá bị hư
hạị
Chỉ một tháng sau, ngày 8 tháng 1 năm 2005, các tầu của Trung
quốc vào Vịnh Bắc Bộ bắn phá các tàu đánh cá Việt Nam, làm chết
9 ngu + dân tỉnh Thanh Hóa, làm bị thương 7 người, và còn bắt đi
8 người nữạ Đến ngày 28 tháng 2 năm 2007 họ bắt 12 ngư dân đang
đánh cá ở vùng biển gần Hoàng Sa, và ngày 27 tháng 6 năm 2007,
họ bắn phá và cướp mất tầu của 13 dân chài tỉnh Quảng Ngãi ghé
vào tránh bão gần Hoàng Sạ
Tới ngày 9 tháng 7 năm 2007, tàu chiến Trung quốc lại bắn các
thuyền người Việt gần vùng Trường Sa khiến một thuyền chìm, một
ngư dân thiệt mạng, 5 người bị thong trước sự hiện diện của tầu
BPS500 của hải quân Việt Nam.
Điều khốn nạn và nhục nhã là trước những sự khiêu khích trắng
trợn đó, trước cảnh mạng sống và tài sản của con dân Việt bị xâm
phạm, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam chỉ phản đối chiếu lệ hoặc
làm ngơ, thậm chí còn không cho báo chí và các đài truyền thanh
truyền hình trong nước loan tin. Rồi những việc như Trung quốc
cho lập phi trường, lập căn cứ , đóng quân ở Hoàng Sa, và mới
đây nhất là việc họ lập huyện Tam Sa để bao gồm cả Hoàng Sa và
Trường Sa (mà theo các văn bản và tài liệu của Trung quốc, gọi
là Tây Sa và Nam Sa ) thì giới truyền thông Việt Nam vốn là công
cụ tuyên truyền của đảng và nhà nước cộng sản , được lệnh phải
giữ im lă.ng. Nếu có ai dám lên tiếng nhân danh lòng yêu nước và
việc bảo vệ chủ quyền quốc gia dù nhẹ nhàng cũng bị trừng trị
ngaỵ Điển hình là ông Nguyễn Anh Tuấn, Tổng biên tập báo điện tử
VietNam Net đã bị mất chức vì báo này đăng mo ^.t bài mang tựa
đề "Sức mạnh đồng thuận Viết Nam: Nhìn từ Hoàng Sa Trường Sa"
ngày 10/12/2007 trên internet. Chỉ mấy giờ đồng hồ sau, bài báo
bị rút khỏi mạng và tờ báo bị phạt 30 triệu đồng VN. Còn bà Hồ
Thu Hồng, Phó Tổng biên tập bộ phận Thể thao Văn hóa của Thông
tấn xã Việt Nam, thì bị sa thải vì tham gia cuộc biểu tình của
sinh viên học sinh để phản đối Trung quốc.
Tinh thần nô lệ của lãnh đạo cộng sản Việt Nam
đối với quan thầy Trung Quốc
Khi bị Trung quốc uy hiếp, giới lãnh đạo đảng và nhà nước cộng
sản Việt Nam đã ngậm tăm cúi đầu khuất phục không hề ho hẹ Cảm
thấy nhục nhã quá, giới sinh vi ên học sinh đã tổ chức biểu tình
phản đối ở Sài Gòn và Hà Nộị Nhưng nhà cầm quyền đã vội vàng đàn
áp ngaỵ Họ gọi các cuộc biểu tình thể hiện lòng yêu nước và ý
chí bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền quốc gia là "những
cuộc tụ tập làm mất trật tự " và cho công an thẳng tay đàn áp
giải tán. Trong khi đó, quan thầy Trung quốc lại lên giọng trịch
thượng khi cho phát ngôn nhân Tần Cương tuyên bố:
"Chúng tôi thực sự quan ngại về những diễn biến mới đây ở Việt
Nam. Điều đó sẽ làm tổn hại quan hệ tốt đẹp giữa hai nước...
Chúng tôi hy vọng là chính phủ Việt Nam sẽ có thái độ trách
nhiệm, đồng thời có những biện pháp hiệu quả để ngăn chặn những
sự việc gây phương hại đến mối quan hệ song phương như vậy..."
. Bị quan thầy mắng mo ?, giới lãnh đạo cộng sản VN đã bày tỏ
thái độ ra saỏ Ngày 20/12, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Lê Dũng
tuyên bố: "Chính phủ yêu cầu nhân dân chấm dứt loại hành động
này (tức là biểu tình - VP)... Việt Nam theo đuổi chính sách dàn
xếp các tranh chấp qua đàm phán ...". Theo Thông tấn xã AFP,
phía Việt Nam còn "...bảo đảm với Bắc Kinh là nhà cầm quyền đã
thi hành các biện pháp cần thiết để đảm bảo sự an toàn cho phái
bộ ngoại giao nước ngoài và duy trì trậ tự xã hội". Nói khác đi
và nôm na là: một mặt giới lãnh đạo VN qua lời Lê Dũng "trừng
mắt nạt nộ nhân dân yêu nước, cấm không được biểu tình" một mặt
chính phủ "khấu đầu trình với các quan thầy TQ rằng chúng con
xin thề đã có những biện pháp cứng rắn để đập tan biểu tinh và
đảm bảo sự an toàn, không dám để cho bọn sinh viên hỗn láo động
đến một sợi lông chân của các quan Ngoại giao Trung quốc".
Không phải chỉ bây giờ giới lãnh đạo cộng sản VN mới tỏ ra "dễ
dạy" trước quan thầy TQ. Như nhiều người đã biết, ngay từ khi
lãnh tụ tối cao của họ là ông Hồ Chí Minh còn sống, họ đã trên
dưới một lòng chấp nhận sự điều khiển và cam tâm làm nô lệ cho
Trung quốc. Chỉ cần dẫn chứng một vài thí dụ:
1. Suốt thời kỳ chiến tranh khi đất nước bị chia đôi, vì Miền
Bắc nghèo đói nên toàn dân phải sống trong hoàn cảnh cực kỳ khốn
khó, thiếu thốn. Thế nhưng trong khi dân Việt phải ăn độn triền
miên, thì những người dân gố c Hoa lại được ưu đãi: họ vẫn được
mua lương thực tương đối đầy đủ và không phải ăn độn. Chỉ mãi
tới khi cộng sản chiếm được Miền Nam va Trung quốc sắp sửa "dạy
cho một bài học" thì đám người Hoa này mới bắt đầu bị "hành hạ",
để khởi đầu một phong trào vượt biển ào ạt từ thành phố Hải
Phòng (vốn đa số là người gốc Hoa) khiến cho thành phố này vắng
hẳn. Những người này sau được định cư ở Anh quốc, đều xác nhận
chuyện đó.
2. Ngày 15 tháng 6 năm 1956 Ngoại trưởng Bắc Việt Ung Văn Khiêm
tuyên bố rằng "Việt Nam nhìn nhận chủ quyền của Trung quốc tại
Tây Sa và Nam Sa (tức Hoàng Sa và Trường Sa)". Ngày 4 tháng 9
năm 1958 Trung quốc tuyên bố chủ quyền về lãnh hải , thì chỉ 10
ngày sau, tức là ngày 14/9/1958, Thủ tướng của cộng sản VN Phạm
Văn Đồng thừa lệnh Hồ Chí Minh, gửi công hàm cho Thủ tướng Trung
cộng lúc đó là Chu Ân Lai, công nhận chủ quyền của Trung quốc
trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sạ Và dĩ nhiên trong trận
hải chiến giữa Trung cộng và Việt Nam Cộng Hòa tại Hoàng Sa,
cộng sản Miền Bắc đã làm thinh với thái độ đồng tình với sự xâm
lăng của quan thầỵ Rồi trong một bài trên báo Sài Gòn Giải Phóng
ra tháng 05/1976, đã viết: "Trung quốc vĩ đại đối với chúng ta,
không phải chỉ là người đồng chí, mà còn là người thầy tin cẩn
đã cưu mang chúng ta nhiệt tình để chúng ta có ngày naỵ Vì vậy
chủ quyền Hoàng Sa thuộc về Việt Nam hay thuộc Trung quốc cũng
vậy mà thôi"! (trích Làm Thân Cỏ Cú của Lê Minh Nguyên).
3. Nhưng tinh thần nô lệ ô nhục không chỉ ngưng lại ở đó, mà
cũng không phải đợi tới khi có lời tuyên bố của Ung Văn Khiêm
năm 1956, tới khi có công hàm của Phạm Văn Đồng năm 1958, hay
tới khi có bài báo như trên tờ Sài Gòn Giải Phóng năm 1976. Ngay
từ năm 1951, trong chức vụ Tổng thư ký đảng Lao Động Việt Nam
tức là đảng cộng sản VN Trường Chinh đã cho tung ra tờ truyền
đơn hô hào nhân dân Việt Nam hãy "bỏ chữ quốc ngữ để học chữ
Tầu, bỏ bệnh viện, nhà bảo sanh và cách chữa bệnh theo Tây
phương để theo thuốc Tầu danh tiếng khắp thế giới...". Sau đây
là bằng chứng:
Tờ nhật báo Tiếng Dội số 462, năm thứ 3, đê ` ngày Thứ Sáu 24
Aout 1951, Âm lịch 22 tháng Bảy (Thiếu) năm Tân Mão, giá bán 1
đồng, của Chủ nhiệm Trần Chí Thành tự Trần Tấn Quốc, Tòa soạn,
Quản lý 216 đ. Gia Long Saigon, có bài mang tựa đề "Việt Minh
vận động cho Việt Nam làm chư hầu Trung Quốc", cho in nguyên văn
một tờ truyền đơn do Trường Chinh ký như sau:
ỦY BAN HÀNH CHÁNH KHÁNG CHIẾN VIỆT NAM
DÂN CHỦ CỘNG HÒA NĂM THỨ VII
TỔNG THƯ KÝ ĐẢNG LAO ĐỘNG VN
SỐ: 284/ LĐ ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC
Hỡi đồng bào thân mến!
Tại sao lại nhận vào trong nước Việt Nam yêu mến của chúng ta,
là một nước biết bao lâu làm chư hầu cho Trung quốc, cái thứ chữ
kỳ quặc của bọn da trắng Tư Bản đem vào!
Tại sao ta lại truyền bá trong dân chúng từ ải Nam Quan đến mũi
Cà Mau, cách viết chữ dị kỳ của tên thực dân Alexandre de Rhodes
đã đem qua xứ mình như thế ?
Không, đồng bào của ta nên loại hẳn cách viết theo lối âu tây ấy
một cách viết rõ ràng có mau thật đấy và ta hãy trở về với thứ
chữ của ông bà ta ngày trước, là thứ chữ nho của Trung Quốc.
Vả chăng, người Trung Hoa, bạn của ta mà có lẽ là thầy của chúng
ta nữa, ta không hổ thẹn mà nhìn nhận như thế có phải là dân tộc
văn minh trước nhất hoàn cầu không?
Trường Chinh trong áo đại cán: "Người Trung Hoa, bạn của ta mà
có lẽ là thầy của chúng ta nữa, ta không hổ thẹn mà nhìn nhận
như thế có phải là dân tộc văn minh trước nhất hoàn cầu không?"
Còn nói gì đến y khoa của Âu Mỹ: Chúng chỉ cắt, đục, khoét, nạo!
Có thế thôi!
Hỡi đồng bào yêu mến! Chúng ta hãy gạ t bỏ cách chữa bệnh của
bọn Đế quốc phương Tây đem qua xứ ta!
Ta hãy bỏ nhà bảo sinh của chúng, bỏ bệnh viện của chúng, ta hãy
dùng thuốc dán của ông cha ta để lại và nhất là dùng thuốc Tàu
danh tiếng khắp cả hoàn cầụ
Ta hãy trở về phương pháp này, trước nữa để ủng hộ các bạn Trung
Hoa, sau nữa để loại ra khỏi nước Việt Nam yêu mến của ta bao
nhiêu những đồ nhập cảng thực dân như là khoa hoc, phát minh
v.v...
Ta hãy quét sạch lũ "trí thức" đã xuất thân ở các trường Âu Mỹ,
đế quốc và thực dân!
Chúc "Tổng phản công" và "Thi hành mo.iphương pháp bài trừ thực
dân".
Trường Chinh
Tổng thư ký đảng Lao Động
Số báo Tiếng Dội này nằm trong Thư Viện tiếng Việt thuộc Bảo
Tàng Viện Anh Quốc (British Museum London).
Chuyện gì đã xảy ra sau trận chiến 1979 và trước
vụ Tam Sả
Việc Trung Quốc "đánh phá" Việt Nam không phải chỉ đơn thuần có
trận chiến biên giới năm 1979, mà thực sự họ đá "đánh" Việt Nam
trên cả hai mặt trận quân sự lẫn kinh tế:
1. Trên mặt trận thuần túy quân sự, không phải chỉ có một "bài
học" mà Đặng Tiểu Bình đã day Việt Nam năm 1979. Trái lại, sau
đó còn lai rai có những cuộc tràn quân của Trung Quốc vào những
năm 1981, vào năm 1984 và năm 1989. Nhưng phía Việt Nam đã giữ
rất kín những chuyện này, nên dân chúng và thế giới bên ngoài
không biết đến. Mới đây mạng website Việt NamExodus tiết lộ các
tài liệu của Bộ Quốc phòng Trung Quốc (1), với các bản đồ và
hình chụp, người ta mới được biết rằng từ năm 1981 đến 1989, đã
có những trận giao tranh ở vùng biên giới, vì quân Trung Quốc đã
tràn qua nhiều lần ở các vùng núi thuộc các tỉnh Lạng Sơn , Cao
Bằng, Hà Tuyên, gây nhiều tổn thất cho Việt Nam. Việt Nam đã bị
mất núi Faka, giải bình độ 400 thuộc tỉnh Lạng Sơn, và Núi Bạc
năm 1981. Có cả hình chụp cho thấy Hồ Diệu Bang đi thăm chiến
hào núi Faka vào tháng 1 năm 1981. Tài liệu của Trung Quốc cũng
cho biết họ đã chiếm được của Việt Nam núi Lão Sơn (Việt Nam gọi
là Núi Đất) năm 1984, núi Fa Hán năm 1985, và hình Triệu Tử
Dương đứng từ núi Faka dùng ống nhòm quan sát phòng tuyến quân
Việt Nam tháng 12 năm 1987. Ngoài ra, còn có một tờ Thông Báo
của đạo quân Vân Nam, với nội dung cho phép phía quân Việt Nam
đưa người sang phòng tuyến của họ để thu hồi xác các bộ đội biên
phòng Việt Nam, mỗi lần số người qua không được quá 50, và không
được mang vũ khí.
2. Trên mặt trận kinh tế thì suốt khoảng 20 năm qua, Trung Quốc
không ngừng phá nền kinh tế của Việt Nam bằng cách đổ qua biên
giới phía Bắc đủ mọi mặt hàng. Những loại hàng này được bán với
giá rẻ hơn nhiều so với hàng nội địạ Lý do chính là vì chúng
được nhập cảng lậu vào Việt Nam, vì các nhân viên quan thuế biên
cảnh đã ăn chịu với bọn buôn lậu nên nhắm mắt làm ngơ cho họ đem
hàng lậu thuế qua biên giớị Năm 1995 người viết bài này đã đến
chợ biên giới Lạng Sơn để được thấy tận mắt từng đoàn dân cửu
vạn những người được mướn chuyên chở hàng lậu xuyên rừng núi,
tránh những trạm kiểm soát quan thuế. Họ gánh, vác, hay dùng xe
đạp, xe Honda thồ hàng đi lũ lượt từng đoàn! Còn công an qu an
thuế? Bọn này đã từng tuyên bố "chỉ cần làm 6 tháng rồi bị tù vì
tham nhũng cũng còn sướng, vì đã kiếm đủ nhà ngói, xe Honda, đài
truyền hình, đồng hồ đeo tay Seiko"! (những tiêu chuẩn thời đó ở
Bắc, dĩ nhiên bây giờ cao hơn rồi). Dân chúng trong nước ham mua
hàng Trung Quốc, vì giá rẻ mà chất lượng lại cao hơn hàng nội
hóạ Lấy thí dụ nhỏ: một cái trứng vịt mang từ Long An hay Mỹ Tho
lên Saigon, đã nhỏ mà bán tới 8000 đồng, trong khi một cái trứng
từ Trung Quốc lớn gấp rưỡi mà chỉ bán có 5000 đồng. Tất nhiên
dân nghèo chọn cái trứng của Trung Quốc, không cần biết nó có
thể có chất độc hại ra saọ Thường thường các loại thực phẩm, rau
trái từ Trung Quốc đều chứa chất độc hạị Chẳng hạn có lần tại Hà
Nội người ta khám phá thấy hơn 500kg lòng và tim gan heo và bò
mang từ Trung Quốc sang, có ngâm foóc-môn (Formal hay Formalin
từ khí H2CO ở dạng ngậm nước, 37% formaldehyde (hydrate
H2C(OH)2), và 10-15% methanol dùng làm thuốc tẩy trùng, giết vi
khuẩn DCV ). Sau nay con buôn vô lương tâm Việt Nam cũng bắt
chước mà cho hóa chất độc vào thức ăn, để bán cho đắt hàng. Thậm
chí mới đây theo báo chí trong nước, còn có cả tiền giả từ Trung
Quốc đưa vào Việt Nam. Nhà cầm quyền Việt Nam chắc chắn biết rõ
dã tâm phá hoại kinh tế của Trung Quốc, nhưng không ngăn chặn
nổị Vả lại, với tình trạng tham nhũng đã "hết thuốc chữa" như ở
Việt Nam, thì còn làm gì được?
Tại sao có vụ Tam Sả
Có hai nguyên nhân khiến dưa đến chuyện Trung
Quốc cho lập huyện Tam Sa vào lúc nàỵ
1. Về mặt quân sự, Trung Quốc rất cần kiểm soát vùng vịnh Bắc Bộ
và Biển Đông (mà họ gọi là Nam Hải). Mặc dù giới lãnh đạo cộng
sản Việt Nam đã cắn răng chịu nhục, cắt đất, cắt vùng biển đem
dâng để mong làm vừa lòng quan thầy, đi ngược lại quyền lợi của
dân tộc, cốt chỉ muốn giữ vững địa vị và quyền lợi của bè phái
tập quyền lãnh đạọ Nhưng với tham vọng bá quyền, người Trung
Quốc vẫn chưa hài lòng. Họ cũng nhận thấy tầm mức vô cùng quan
trọng về mặt quân sự của vùng Nam Hải, trong đó có Hoàng Sa và
Trường Sạ Kiểm soát được vùng này, Trung Quốc mới có thể thoát
ra eo biển Malacca và thông thương với thế giới bên ngoàị Nếu bị
chặn thì Trung Quốc bị tắc nghẽn như nằm trong ro.. Vì phía trên
thì bị Đài Loan và Nhật Bản ngăn chặn khu vực Hoàng Hải, Đông
Trung Quốc Hảị, mà phía ngoài nữa là rải rác các đảo của Hoa Kỳ
trong Thái Bình Dương. Về mặt chiến lược, Trung Quốc cần phải
kiểm soát vùng Nam Hải để lấy lối thoát, để có lối cho hải quân
hoạt đô.ng. Nhất là các tầu ngầm của họ có nơi trú ẩn và hoạt
đô.ng. Nếu để đối phương kiểm soát vùng này, một khi có chiến
tranh, Trung Quốc sẽ lâm vào thế thọ địch rất nguy hiểm. Giả sử
Hoa Kỳ đặt chân được lên Hoàng Sa, Trường Sa, hay căn cứ Cam
Ranh, hoặc họ đưa tầu ngầm vào vùng Nam Hải, thì từ những nơi
này, việc tấn công nội địa Trung Quốc rất dễ dàng.
Thế cho nên, nhân vào lúc này Hoa Kỳ và Việt Nam chưa kịp đi đến
một hiệp ước hỗ tương hay hợp tác hải quân, đồng thời Hoa Kỳ
đang mệt mỏi với những cuộc chiến ở Afghanistan và Iraq, lại còn
các vấn đề rắc rối ở Iran, Bắc Hàn. Hoa Kỳ sẽ không thể can
thiệp trực tiếp mà chỉ phản đối lấy lệ thôị Nhật Bản cũng sẽ chỉ
phản đối thôi chứ không nhẩy vào vòng chiến. Còn Đài Loan không
đáng ngạị Bởi vậy Trung Quốc ra tay vào lúc này là tạo một sự đã
rồị Một mình Việt Nam không đủ sức chống lại Trung Quốc. Hải lực
Việt Nam quá yếu không thể chống chọi được với Trung Quốc. Phần
khác, Việt Nam đã từng phải đối phó với Trung Quốc trên bộ ở
biên giới phía Bắc cũng đã đủ thấm mệt rồị Chắc chằn Việt Nam
không dám gây chiến với Trung Quốc, vì nếu có chiến tranh, nền k
inh tế của Việt Nam sẽ suy xụp và đất nước sẽ tan hoang. Do đó
Trung Quốc cảm thấy vững bụng để ra tay tao một sự đã rồị Họa
chăng họ có sợ thì chỉ sợ sự tẩy chay của Hoa Kỳ và thế giới đối
với hàng hóa của họ mà thôị Nhưng chuyện này chưa chắc sẽ xảy rạ
Có lẽ cũng thấy được cái tư thế chênh vênh của Việt Nam, mà một
lân quốc vốn vẫn lo ngại sự bành trướng của Trung Quốc và vẫn
thỉnh thoảng có đụng độ biên giới với nước này, là Aán Độ, mới
đây đã vội vàng giúp cho Việt Nam 5000 món trang bị hải quân.
Phải chăng hành động này cũng đã có sự đồng tình ngấm ngầm của
Mỹ? Cũng dễ hiểu sự lo ngại của thế giới trước viễn tượng con
rồng Trung Quốc vùng dậy, mà Việt Nam có thể là nạn nhân chịu cú
quật đuôi đầu tiên vậỵ
2. Về mặt kinh tế, vùng Biển Đông đem lại rất nhiều lợi lộc, mà
trước mắt là việc khai thác dầu hỏạ Chính vì đã để mắt vào trữ
lượng dầu trong vùng này, mà Trung Quốc cách đây mấy tháng đã cố
tình bắn tiếng gây khó khăn để cho công ty dầu BP của Anh quốc
đang thực hiện khế ước khai thác dầu mỏ ở Hoàng Sa với Việt Nam
phải bỏ chạỵ Ngoài ra, cũng nhờ nếu kiểm soát được vùng Biển
Đông, thì các thương thuyền của Trung Quốc mới có thể thoát ra
vùng eo biển Malacca để giao thương với thế giớị
Việt Nam cần làm gì?
Như đã nói, trước hành động lấn áp trắng trợn của Trung Quốc,
chắc chắn giới lãnh đao cộng sản Việt Nam chẳng dám làm gì cả!
Một vài nhà nhận định thời cuộc thế giới mới đây cho rằng các
cuộc biểu tình của sinh viên học sinh trong nước đã được giới
lãnh đạo bật đèn xanh. Có thể có một phần sự thật như thế. Nhưng
ngay sau đó, trước những lời "nhắn nhủ" nghiêm khắc của quan
thầy, giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã một lần nữa cam chịu sự
ô nhục mà quay 180 độ, cúp đuôi ra lệnh cho công an đàn áp và
dẹp ngay cuộc biểu tình thứ 3 ở Saigon, trước khi các sinh viên
có đủ thời giờ tụ tập lại, trong khi Lê Dũng đã phải lên tiếng
"trình" với quan thầy về sự đảm bảo an ninh cho phái đoàn ngoại
giao Trung Quốc và cấm dân biểu tình.
Thực ra, mối lo trong gan ruột của giới lãnh đạo cộng sản Việt
Nam hiện nay, chính là các cuộc biểu tình. Họ chỉ sợ các cuộc
biểu tình biến thành cuộc cách mạng nhung để quật cổ họ xuống,
như cuộc cách mạng nhung ở Tiệp Khắc cách đây gần 20 năm lật đổ
chế độ cộng sản, đem lại không khí dân chủ cho dân nước nàỵ Tuy
rằng giới thanh niên, sinh viên, học sinh ở Việt Nam đã bị thuần
hóa từ lâu rồi, nên ý chí tranh đấu cho tự do dân chủ gần như bị
thui chột. Rồi đến khi có cái gọi là "đổi mới, mở cửa" thì đại
đa số lại chỉ lo kiếm tiền và chạy theo sự hưởng thụ, nhưng cũng
vẫn còn những người với bầu nhiệt huyết hừng hực. Bây giờ, trước
mối nhục chung của dân tộc bị lân cường lấn hiếp, những bạn trẻ
này đã đứng lên. Họ kêu gọi nhau dậy mà đi! Và nhà cầm quyền lo
sợ! Cho nên họ bị đàn áp, bị dẹp ngay không được biểu lộ lòng
yêu nước. Nghĩa là trước mắt những người cầm quyền cộng sản ở
Việt Nam, bây giờ mối lo sợ không phải là việc Trung Quốc chiếm
mất Hoàng Sa và Trường Sạ Bởi vì chính họ từ ông Hồ Chí Minh trở
xuống đã dâng hai quần đảo này cho người Tầu từ cách đây nửa thế
kỷ rồi mà! Mối lo lớn của họ, chính là các cuộc biểu tình của
giới trẻ trong nước.
Có lẽ mọi người nay đều đang trông chờ xem giới trẻ trong nước
có thực sự làm được gì không. Họ đã ngồi yên quá lâu rồị Bây giờ
là lúc họ cần chứng tỏ cho toàn dân biết rằng hậu duệ của như
~ng Trần Quốc Toản, Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Huệ, Lý Thường Kiệt ,
Bà Trưng, Bà Triệu v.v... không còn cam tâm chịu đựng sự thống
trị của đám người cộng sản vô lương tri nữạ Họ cần phải được thở
hít bầu không khí tự do dân chủ, cần có đầy đủ những quyền làm
người căn bản mà bất cứ người trẻ tuổi nào trong bất cứ vùng đất
tự do nào cũng đương nhiên được hưởng. Và đây là lúc tuổi trẻ
Việt Nam phải cùng nhau vùng lên mà giành lấy các quyền đó.
Một khi đất nước đã có giới lãnh đạo mới thực tâm yêu quê hương,
thực tâm yêu dân tộc, thì toàn thể người Việt Nam, bất kể ở nơi
đâu, sẽ sẵn lòng nắm tay nhau, xây dựng lại đất nước. Với chất
xám của người Việt hiện nay rải ra khắp năm châu, nếu đem về xây
dựng quê hương, thì chảng bao lâu Việt Nam sẽ cất cánh. Khi đã
có đủ khả năng, đủ thực lực như các dân tộc Do Thái, Nhật Bản
kia, thì lo gì việc lấy lại những phần đất đã bị ngoại bang
chiếm mất.
© DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4455
DCVOnline: (1) Một số bài viết về "trận Lão Sơn" đã dùng thông
tin từ bài "The Battle of Mountain Laoshan, Second
Sino-Vietnamese War" trên trang web www.chinađefense.com và gọi
là "Bộ Quốc phòng Trung Quốc".
a. Theo thông tin từ trang web của Bộ Thương Mại nước CHND Trung
Hoa (TQ) tại http://english.mofcom.gov.cn/organization.shtml thì
Bộ Quốc phòng CHNDTH (TQ) không có websitẹ
b. Trang web www.chinađefense.com khó có thể gọi là trang web
của "Bộ Quốc phòng Trung Quốc" vì nhiều lý dọ Một trong những lý
do đó là máy chủ của www.chinađefense.com hiện đặt tại 29
Airpark Road, Princeton, NJ 08540, USA thuộc công ty cung cấp
dịch vụ internet Digital Providers, LLC ở địa chỉ IP
208.68.175.58.
Tựa bài của DCVOnline |