|
CUỘC TRANH TÀI HUY CHƯƠNG
NHÂN QUYỀN
Lm Gioan Baotixita Đinh
Xuân Minh
„Anh em chẳng
biết sao: Trong cuộc chạy đua trong thao trường, tất cả mọi người đều chạy,
nhưng chỉ có một người đoạt giải. Anh em hãy chạy như thế nào để chiếm cho được
phần thưởng không thể so sánh được. Phàm là tay đua, phải kiêng kỵ đủ điều. Song
họ làm như vậy là để đoạt giải thưởng chóng hư; Trái lại chúng ta nhằm giải
thưởng không hư nát. Vậy tôi đây cũng chạy như thế, chứ không chạy mà không xác
tín. Tôi đấm như thế, chứ không phải đấm vào không khí. Tôi bắt thân thể tôi
phải chịu cực và phục tùng, kẻo sau khi rao giảng cho người khác, chính tôi lại
bi loại“. (1 Cor 9, 24-27).
Đối với nhiều người
trong chúng ta, đời sống là một cuộc chiến trường kỳ: Cuộc chiến dành kiếm
„lương thưc hằng ngày“ chống lại nghèo đói; cuộc chiến tìm kiếm công ăn việc
làm; cuộc chiến chống lại yếu đuối bệnh hoạn; cuộc chiến chống lại sự dối trá
đòi khống ngự chúng ta; cuộc chiến chống lại xảo trá gian ác luờng gạt của tập
đoàn Cộng Sản; cuộc chiến chống lại những sự gian xảo tuyên truyền của Việt Cộng
đầu độc con em chúng ta vân vân và vân vân. Có qúa nhiều cuộc chiến xẩy ra hằng
ngày trong đời sống chúng ta. Chúng ta phải làm gì? Bỏ ngỏ cuộc chiến này, chỉ
lo trận chiến kia? Hay chúng ta phải quan tâm đến mọi trận chiến? Trận chiến nào
quan trọng? Sức đâu mà „tranh tài“ mọi trận tuyến?
Đối với nhiều người
trong chúng ta, nhất là đồng bào thân yêu của chúng ta tại Việt Nam, mỗi một
cuộc chiến kể trên đều là một cuộc chiến sinh tồn, xét về thể xác, lẫn về tinh
thần tâm linh.
Với cơn „bão kinh tế
hoàn cầu“ đã thổi vào thềm lục điạ Viêt Nam, nó cũng không „tha“ nền kinh tế èo
uột sắp dãy chết của Việt Nam, mà nó còn làm cho guồng máy „kinh tế xã hội chủ
nghĩa VN“ đang thê thảm sẽ còn thảm thê nhiều hơn nữa. Nói thế không có nghĩa là
đổ tội cho nền Kinh tế quốc tế đang lên cơn sốt. Song nguyên nhân „cơn gió lốc
kinh tế“ đang hoành hành Việt Nam là sự khả năng điều hành bất khả của một cơ
chế độc tài tham nhũng gây ra.
Nếu tại Việt Nam một
ký thịt heo khoảng 3-4 Euro/Kylô, với hơn giá lương của một công nhân/ngày, thì,
nếu nói kinh tế quốc tế khủng hoảng, thì so sánh tại Âu Châu, mỗi ký thịt heo
phải trị giá ít nhất là 120 euro. Vì công nhân làm mỗi ngày 8 tiếng lãnh khoảng
120 Euro/ngày. (15€/Giờ). Kinh Tế Âu Châu có bị như thế thì mới gọi là do kinh
tế quốc tế gây ra.
Hoặc cuộc chiến „bình
thường hóa sự gian xảo“ tại Việt nam, do (nhờ) sự tuyên truyền độc quyền của
Việt Cộng, mất tự do báo trí. Cơ quan giáo dục độc lập nào của tôn giáo chống
lại được sự tuyên truyền này? Và chống như thế nào, khi mọi trường học cơ sở gọi
là „giáo dục“ của Việt Cộng đều nằm hết trong tay kẻ vô giáo dục, vô học (bằng
mua, bằng giả)? Và hầu hết tất cả những cơ sở giáo dục của tôn giáo đều bị tịch
thu, nằm trong tay của những kẻ gian manh tuyên truyền giả dối? Chúng ta tranh
tài như thế nào trong trận chiến này?
Có những trận tranh
tài, mà chúng ta ngồi ghế Salon hồi hộp theo dõi. Đó là những trận tranh tài thể
thao, hoặc những trận đấu đang diễn ra tại thế vận hội Olympia (Olympic), Bắc
Kinh. Những biến cố thể thao là những dịp hội lễ vui mừng, nhằm phát huy tinh
thần võ sĩ đạo và tinh thần tranh đua lành mạnh trong một quy luật công bằng
(Fair): Thắng không kiêu, bại không nản.
Nhưng đôi khi, những
biến cố thể thao lại là dịp để nhà nước lạm dụng tuyên truyền chính trị như
trường hợp đang xẩy ra tại Bắc Kinh. Và chỉ có một nước độc tài mới có phương
tiện lạm dụng những biên cố thể thao cho mục đích lợi dụng tuyên truyền cho chế
độ, trong đó hình ảnh con người được biểu lộ qua tinh thần võ sĩ đạo bị trà đạp
vùi dập. Giá trị nhân phẩm nhân cách con người bị nhục mạ. Tư cách con người
không được bộc phát… Tinh thần thế thao bị lợi dụng cho mục đích xấu. Đây cũng
là một bài học bực tức cay cú của quốc tế khi cộng tác với những chế độ độc tài
tham những như Trung Cộng, Việt Nam, khi họ thề thốt sẽ tôn trọng nhân quyền.
Đúng ra, thế vận hội
chỉ đươc tổ chức trong quốc gia biết tôn trọng tự do con người. Trung Cộng đã
thề hứa cải tổ nhân quyền, tôn trọng nhân quyền. Nhưng càng đến ngày khai mạc
thế vận hội Olympia (Olympic), nhân quyền càng bị trà đạp công khai và mạnh bạo.
Dù sao, đây cũng là cơ hội để quốc tế và mọi người trên thế giới nhìn thấy rõ bộ
mặt gian xảo của một chế độ gian manh, trong đó có Việt Nam.
Thể thao cũng không
phải lúc nào cũng đưa lại cho chúng ta cảm giác vui vẻ. Nó có thể đưa lại chúng
ta cảm giác bị thất bại, thua thiệt, yếu kém. Ai bị cảm giác thua thiệt trong
cuộc sống hằng ngày, họ cảm thấy chán nản, xuống tinh thần, giá trị nhân phẩm
con người mình bị thấp kém… Tuy nhiên, mục đích chính của thể thao là đem lại
niềm vui cho cuộc sống, diễn tả sự khéo léo, diển tả sức mạnh dẻo dai của con
người. Tranh tài thể thao diễn tả nguồn sức sống. Nhờ những cuộc tranh tài, các
lực sĩ có được kinh nghiệm tinh thần sống trong một đội ngũ, trong một đoàn thể,
trong nhóm người cùng một lý tưởng. Họ mong đạt nguyện vọng cao cả thành công.
Đó là những ý nghĩa văn hoá thể thao và những trận tranh tài Olympic đã được ra
đời xưa nhất, năm 776 trước công nguyên.
Những cuộc tranh tài
là những biến cố về nghệ thuật, văn hóa, thể thao và tôn giáo. Trong những cuộc
tranh tài này, chúng ta cảm nghiệp được giá trị cuộc sống luôn là một cuộc tranh
đấu, cuộc chiến giữa thành công và thất bại, sự phấn đấu giữa tốt và xấu, sự
chiến giữa tốt lành và gian dối, và sự giằng co giữa lành mạnh và bênh hoạn, sự
luyện tập căng thẳng giữa cố gằng và bỏ cuộc…
Và trong mỗi cuộc
tranh tài này, chúng ta là kẻ chiến hay kẻ thất bại? Chúng ta bước vào trận với
cảm giác thất bại hay chiến thắng sau mỗi cuộc chiến? Và chúng ta ra trận trang
bị hành trang gì cho những trận chiến này?
„Hãy chạy làm
sao để đạt vòng hoa chiến thắng không so sánh được!“ (Jeder Wettkämpfer
tut dies, um einen unvergleichlichen Siegeskranz zu gewinnen!“. ( 1 Cor 9, 25).
Lời kêu gọi của Thánh Phaolô chỉ dạy cho chúng ta trong công cuộc chiến thắng về
đạo đức, về giá trị tinh thần tôn giáo. Mỗi một lực sĩ, truớc khi ra „trận“ phải
kiêng cử làm sao để sức lực không hao mòn, thân thể cường tráng.. Có như thế mới
mong đoạt giải vàng, giải bạc giải đồng. Nó là dấu hiệu tượng trưng giá trị cho
sự luyện tập, rèn luyện con người đến thành công, về mặt đào tạo thân thể cho
từng cá nhân. Sự chiến thắng hay chiến bại nằm trong bàn tay của mỗi chúng ta.
Thế về mặt đào tạo về
tư tưởng, về giá trị tinh thần về nhân phẩm con người? Chúng ta có cần phấn đấu
luyện tập để đạt huy chương vàng cho chính ta, và cho anh em không?
· Đấu
tranh dành tự do nhân phẩm con người là dành vòng hoa chiến thắng cho mọi người
đang bị tù tội bất công, điển hình như Lm Nguyễn Văn Lý, Ls Lê Thị Công Nhân, Ls
Nguyễn Văn Đài, Anh Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành vv…
· Tranh
đấu dành vòng hoa chiến thắng nhân quyền cho những người thấp cổ bé họng dân
oan, giáo oan mà chính quyền Việt Cộng đang trù dập có hệ thống tại Việt Nam.
· Đấu
tranh đòi hỏi nhân quyền để mang lại vòng hoa chiến thắng cho sinh viên học sinh
thoát khỏi sự kìm kẹp tuyên truyền duới mái trường xã hội chủ nghĩa Việt Cộng.
Chừng nào chủ nghĩa
Việt Cộng còn thống trị dân tộc Việt Nam, chừng đó đồng bào con em chúng ta vẫn
còn phải học và nghe những điều gian manh xảo trá tuyên truyền của Việt Cộng. Và
những kẻ làm tay sai cho cơ chế này, rồi cũng sẽ có ngày phải thống hối ăn năn,
vì khi mình gây gió phải gặp bão; Và trồng cây „ác“, thì phải ăn qủa „báo“.
Muốn có được sức mạnh
bền bỉ trong cuộc chiến chống lại sự gian dối độc quyền tuyên tuyền gian ác của
Cộng sản Việt Nam, chúng ta phải luôn hướng về Thượng Đế, hướng về Đấng tối cao,
hướng về điều Thiện. Chúng ta phải đặt hết niềm tin vào Thượng đế, trông nhờ vào
sự quan phòng trợ giúp của Thiên Chúa. Hãy suy niệm Kinh thánh, những đoản khúc
Kinh Thánh thực tiễn trong công cuộc chiếu đấu của mình. Hãy luôn hướng mắt nhìn
về Đức Giêsu, Đấng đã chiến thắng sự gian ác.
Trong niềm tin cậy vào
Ngài, chúng ta vững tin chạy đua đến toàn thắng. Là con cái anh em của Ngài,
chúng ta đã mang vòng hoa chiến thắng, chúng ta đã có chức vị vinh danh chiến
thắng do Ngài hứa ban trao. Chúng ta chỉ phải tự chạy đến đích.
Trong cuộc „tranh tài“
này không phải chỉ có một người thắng, nhưng cả 85 triệu con dân Việt Nam thân
yêu đoạt giải Huy Chương Vàng đấu tranh về Nhân Quyền. Chúng ta „tranh tài“ và
muốn thắng đoạt giải huy chương, vì phẩm giá con người, vì quyền lợi sống còn
đạo đức của con người, không phải vì miếng huy chương bằng vàng, bằng bạc hay
bằng đồng cho riêng từng cá nhân! Đấy là huy chương vàng giá trị về tinh thần.
Huy chương này trị giá gấp ngàn triệu lần huy chương vàng tại thế vận hội
Olympia (Olmypic).
Cầu chúc qúi vị, qúi
bạn bè và đồng bào thân yêu luôn hăng say chạy đua đoạt giải Huy Chương vàng
nhân quyền cho Việt Nam!
(Đức Quốc, ngày 11. August 2008). |