|
THẾ VẬN HỘI
OLYMPIA NHÂN QUYỀN:
NGƯỜI NGƯỜI THI ÐUA ÐOẠT
GIẢI HUY CHƯƠNG VÀNG NHÂN QUYỀN!
Linh
Mục Gioan Baotixita Ðinh Xuân Minh
1.
CSVN bán nước từ 50 năm nay
Dựa trên Công Hàm doThủ Tướng CS Phạm văn
Ðồng ký bán đất ngày 14-9-1958, thì VN Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) hay Cộng Hòa
Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tay sai Hồ Chí Minh đã bán nuớc dựa trên văn bản đúng
50 năm nay. Nhưng trên thực tế thì Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã có sự trao đổi
đất lấy vũ khí với Trung Cộng bắt đầu từ năm 1950. Ðến tháng 6/1956, thứ trưởng
Bộ Ngoại Giao của VNDCCH là Ung Văn Khiêm dưới thời chủ tịch CS HCM cũng đã
tuyên bố công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về lãnh thổ của TQ.
Trong cuộc chiến Huynh Ðệ (1960-1975), thì
dù thủ tướng CS Phạm Văn Ðồng dưới „triều đại bạo chúa Hồ Chí Minh“ đã bán hai
quần đảo này cho TQ, tuy nhiên CS Trung Quốc vẫn chưa dám công khai công nhận
hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa thuộc về chủ quyền của mình trong thời điểm
này, lý do, vì cuộc chiến bùng nổ tại Việt Nam và Triều Tiên, CS Trung Quốc đang
phải đối đầu với Mỹ.
Nhân dịp Thế vận Hội Olympia 2008 sẽ được
tổ chức tại Trung Quốc vào trung tuần tháng tám, CS Trung Quốc sẽ giới thiệu với
quốc tế chủ quyền lãnh hải mới của mình. Và dĩ nhiên, chóp bu CSVN đang ngậm bồ
hòn thì chẳng bao giờ dám há miệng kêu oan. (Làm gì mà có „CS oan“!?).
Ðể chuẩn bị cho việc hợp thức hoá hai quần
đảo này, ngày 2-12-2007, Quốc Hội CS Trung Quốc đã chuẩn uy công khai tuyên bố
sát nhập hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam thành huyện Tam Sa,
trực thuộc tỉnh Hải Nam. Từ ngày CS Trung Quốc công bố ngang nhiên này đã gây
thêm dư luận phẫn nộ trong cộng đồng người Việt quốc gia.
Nhưng tập đoàn CSVN thì thế nào? Họ bị rơi
vào thuyết „lưỡng thoái tiến nan“.
·
CSVN không có khả năng quân sự và nhất là đang làm
tay sai cho Hán Tầu, (Hán ngụy) nên không thể nào dành lại đất tổ được. Họ đành
cắn răng ngậm đắng nuốt cay.
·
Về mặt pháp lý thì CSVN đã chính thức bán đất
nhượng biển cho TQ. CSVN đã mất danh chính ngôn thuận để đòi đất. Chừng nào CS
còn cai trị trên quê hương Việt Nam, thì vô phương cứu chữa!
·
Cầm cờ đỏ sao vàng đòi đất là hình thức vừa ăn
cướp vừa la làng. Vì CSVN là cướp, vừa là kẻ bắt cướp vừa là quan toà xử cướp.
Ðể bào chữa hành động bán nước, CS có hai
cách biện chứng:
·
Cho con em của mình biểu tình chống Trung Cộng.
·
Dùng những tay văn nô bán đứng lương tâm hải ngoại
viết bài khống chế cho tội bán nước tày trời này.
Bán nước là một tội đồ dân tộc!
Vẫn còn có những kẻ văn nô sống trong Cộng đồng người Việt Quốc gia đang bào
chữa cho kẻ tội đồ dân tộc này. Phải chăng họ là những kẻ đã đánh mất lương tri
và phẩm giá con người? Họ thuộc thành phần tay sai cho kẻ tội đồ dân tộc. Những
kẻ này cũng là kẻ gián tiếp bán nước, bán đứng anh em. Ai tin được những kẻ bồi
bút này chứ!?
Quốc Hội Trung Cộng hợp thức hóa hai quần
đảo này vào ngày 2-12-2007. Nhưng đứng trước những sự kiện CS Trung Quốc đánh
chiếm Hoàng Sa vào năm 1974 và đánh chiếm Trường Sa năm 1988; Rồi vào tháng
1-2005, CS TQ đã bắn chết 9 ngư dân tỉnh Thanh Hóa. CSVN đã công khai xác thị
lập trường và quan điểm về hai quân đảo này như thế nào! CSVN đã không có phản
ứng gì để thể hiện xác nhận lãnh thổ của mình. Qua những dự kiện này đủ nói được
rằng, hai quần đảo đã bị mất từ lâu, mất trước khi Quốc Hội CS TQ tuyên bố.
CSVN đã bán nước không riêng gì trong thời chiến mà ngay cả trong thời bình. Ðã
là tội bán nước, thì dù bán trong thời chiến hay trong thời bình đều mang trọng
tội với tổ quốc và dân tộc.
Chúng tôi xin được nhắc lại: CS Việt Nam
không phải chỉ bán nước vào năm 1958, mà ngay cả hôm nay, qua hai hiệp định lãnh
thổ và lãnh hải, ký giữa CSVN và TQ ngày 30-12-1999 và ngày 25-12- 2000. Ðiều
này chứng minh hùng hồn rằng, chế độ Việt Gian bán nước trải dài ròng rã đúng
hơn 50 năm qua.
+ CS viện cớ bán nước (1958) trong thời
chiến. Song cả trong „thời bình“ (năm 1999 và năm 2000) CS cũng đã công khai
chính thức bán nước.
Trong thời chiến CS có hai tội tày trời:
Tội vừa bán nước vừa mua vũ khí sát hại chính anh em đồng bào ruột thịt của
mình.
+ Trong thời bình CS vừa bán nước vừa để
bảo vệ chế độ phi nhân đẫm máu nhằm tiếp tục duy trì thể chế thống trị dã man
đàn áp trên đồng bào, vừa đem cảnh nghèo đói bất công cho dân tộc.
Ngay cả ở trong nước, nếu học sinh sinh
viên biểu tình chống Trung Cộng, thể hiện tấm lòng yêu nước bảo vệ tổ Quốc, cũng
bị CS Công An đàn áp. CSVN vừa bán nước cho Ngoại bang vừa đàn áp những ai bày
tỏ lòng yêu nước bảo vệ tổ quốc. Vậy thử hỏi: Có phải CSVN vừa bán nước và bán
đứng đồng bào yêu nước hay không? Ðây là những tội đất không dung, trời không
tha!
Trong thế cờ hiện nay, CS Việt Nam phải ôm
chân Trung Cộng để đảng còn cơ may tồn tại. Và Trung Cộng sẽ không bỏ lỡ cơ hội,
lợi dụng tình huống lệ thuộc này để giáo dục thằng em phản thầy phản bạn.
Ðương nhiên là Trung Cộng cũng chẳng bao
giờ thương tiếc và yêu thương gì thằng em phản thầy phản bạn này. Và cũng chẳng
bao giờ Trung Cộng tin tưởng kẻ bất trung. Trung Cộng sẽ còn lợi dụng CSVN tối
đa đến tận cùng xương tủy. Trong „tình hữu nghị môi hở răng lạnh“
thế mà CS Trung Quốc đã chiếm không biết bao nhiêu là đất và biển của VN từ năm
1950 đến nay!
Từ khi Pháp đặt đô hộ trên đất nước ta cả
trên 100 năm. Khi „mẫu quốc Pháp“ rút về có lấy một tất đất nào của dân tộc VN
không? Và trong cuộc Nội chiến từ năm 1955-1975 có sự hiện diện của Mỹ chính
thức từ năm 1960-1973, thì Chính Phủ VNCH không nhượng cho Mỹ một miếng đất!
Ai là nội thù và ai là bạn? Ai chiếm đất và
chế độ nào đã nhẫm tâm bán nước cho ngoại bang và hại đồng bào? Chính Phủ „đệ
Nhất Cộng Hòa Diệm-Nhu“ và „đệ Nhị Cộng Hòa Thiệu- Kỳ“ hay „tập đoàn CSVN“? Qúa
rõ! Chế độ CSVN là chế độ bán nước hại dân làm tay sai cho Ngoại bang!
Một sự bất tín vạn sự bất tin. CS Trung
Quốc dạy cho đàn em „một bài học năm 1979“ khi CSVN chạy theo Liên
Xô xua quân qua Campuchia. Năm 1991 Liên Xô xụp đổ, CSVN đành phải chạy lại qụy
lụy tới anh Ba để van lạy anh bảo hộ dùm chế độ. Vâng, từ thập niên 90 trở đi,
thì CS Việt Nam như „cá nằm trên thớt“ trên búa dưới đe. CS Trung quốc muốn xơi
tái lúc nào chẳng được. Cái thế của CSVN là luôn phải ở trong tư thế „đành chịu
đấm ăn xôi“. CS đành chịu để mất đất mất nước mất biển cho đàn anh, để ăn “xôi“
= „được CS Trung Quốc bảo hộ duy trì chế độ“. Dĩ nhiên, CS Trung Quốc
cũng hiểu điều này và đã tận dụng tối ta thế thượng phong. Cứ đấm cho thằng em
vài qủa cho thoả mãn. Mất hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, mất Ải Nam Quan,
mất thác Bản Giốc và gần 1.000 cây số vuông đất thì đúng thật là thằng anh Trung
Cộng đã „tặng“ cho thằng em CSVN qủa đấm ngàn cân rồi.
Ðương nhiên, chính sách bảo hộ không phải
là cử chỉ nghĩa hiệp hay cử chỉ quân tử của đàn anh Trung Cộng dành cho CS đàn
em Việt Nam. Vì dù sao, CS Trung quốc cũng thừa biết rằng CSVN là thằng em phản
thầy phản bạn là kẻ bất tín. Bản chất thằng em này cũng chẳng tốt lành gì.
Với tình huống hiện nay, thì chắc chắn
trong thời gian tới, CS Trung Quốc cũng sẽ loại trừ những „phần tử“ thân Mỹ quen
Âu Châu khỏi thành phần ban lãnh đạo Trung Ương, nếu CSVN vẫn còn nằm trong qũy
đạo của Quan Thầy Trung Cộng. Một màn thanh trừng kế tiếp sẽ lại tái diễn.
Trung Cộng cũng chẳng tốt lành gì. Họ luôn
mang „mần mộng làm bá chủ hoàn cầu và mở mang bờ cõi về hướng Nam“. Và thằng em
CSVN thì cũng chẳng xảo trá ba trợn ít hơn gì thằng anh. Nhưng khốn nỗi: Qủa
quít dầy có móng tay nhọn! CSVN hiện nay như cá mắc câu.
Cá mắc câu biết bao giờ gỡ,
Kẻ bán nước biết bao giờ rửa sạch tội!?
2. Hành động đểu cáng và bố láo của tập
đoàn CVSN
Dĩ nhiên, khi đại diện của „triều đại bạo
chúa Hồ Chí Minh“ là Phạm Văn Ðồng ký công hàm đề ngày 14-9-1958, thì đây là sự
thoả thuận giữa CS Bắc Việt và CS Trung Quốc: Ðây không phải một Công hàm đơn
thuần là nhượng đất nhường biển không có điều kiện. Chúng ta có thể hiểu những
nguyên nhân bên trong như sau:
a/- Với công
hàm này thì đây là sự thoả thuận về sự bảo hộ về quân sự của CS Trung Quốc đối
với chiến tranh Huynh đệ Việt Nam. Vì vậy mà trong cuộc chiến thương tàn vừa
qua, CS Trung Quốc đã viện trợ tận lực vũ khí, vũ trang quân nhu quân liệu giúp
bộ đội CS xâm chiếm miền Nam vì giá trị của hai quần đảo này.
b/- Công hàm
này là một sự đổi chác: Bán đất bán nhà của tổ tiên mua vũ khí giết anh em „gà
cùng một mẹ“.
c/- Mặc dù
vào trong thời điểm năm 1958, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về chủ quyền
của Việt Nam Cộng Hòa. Thế nhưng CS cũng ngang nhiên ký đất nhượng biển. Hành
động này có qúa đểu cáng và lố bịch không?! Qua việc CS buôn biển bán đất,
chúng ta đã nhìn rõ được bộ mặt thật và bản tính bố láo của tập đoàn CSVN. (Xin
lỗi, chúng tôi phải nói lên như thế!)
Tuy nhiên, bút sa gà chết!
Việt Nam hiện nay là thành viên không thường trực của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp
Quốc. Nếu CSVN đúng pháp lý sao không đưa CS Trung Quốc ra Tòa án LHQ? Chúng tôi
thách đố CSVN đưa Trung Cộng ra toà Liên Hiệp Quốc để đòi hai quần đảo này! Trên
pháp lý, thì CSVN chẳng bao giờ, vâng, sẽ chẳng bao giờ chế độ CS đòi lại đất
lấy lại biển được. Chừng nào còn chế độ CS thì mất đất mất biển và có hiểm
họa là mất nước. Đó là hiểm họa diệt vong!
3. Người người thi đua đoạt giải Huy
Chương Vàng Nhân Quyền 2008
Bắt đầu ngày 15-08- 2008, Thế vận hội 2008
sẽ diễn ra tại Trung Cộng. Chúng ta, những người thề quyết không bao giờ theo
chủ thuyết CS vô thần, những tổ chức hội đoàn phi Cộng sản, chắc chắn cũng tẩy
chay cuộc thế vận hội này, vì dù sao, CS Trung Quốc cũng là kẻ tòng phạm
đã nhẫm tâm sẵn sàng „mua của cắp“ của kẻ cướp. Người có liêm xỉ có nhân cách sẽ
không bao giờ mua những vật đánh cắp. Kẻ „mua“ đồ đánh cắp cũng bị mang tội đồng
lõa và tội dung túng.
Chúng ta không phải là những lực sĩ nẩy nở
với những bắp thịt vạn vỡ. Chúng ta cũng không phải là những lực sĩ chạy nhanh
nhảy cao. Chúng ta cũng không phải là những nhà bơi lội như cá Delphi hay những
diễn viên nhào lộn uyển chuyển lão thành. Song chúng ta là những nhà dân chủ „tí
hon“, như Ðavít nhỏ con với chiếc nỏ chống lại hung thần Gôliát khổng lồ
(=CSVN). Chúng ta là những Chiến sĩ Hòa bình Dân chủ Nhân quyền. Chúng ta thi
đua đoạt giải Huy Chương Vàng Nhân Quyền là nhằm để mang lại tự to dân chủ hoà
bình thật sự cho toàn thể dân tộc Việt Nam.
Mọi người, mọi giới, mọi người già trẻ lớn
bé, mọi phụ nữ đàn bà. Ai ai cũng có thể đoạt giải Huy Chương Vàng Nhân Quyền
2008 này. Chúng ta quyết tâm đoạt giải này ngay tại trên quê hương của chúng
ta. Vậy kính mong qúi đồng bào, qúi vị chức sắc tôn giáo, qúi vị trí thức khoa
bảng, qúi anh chị em Công nhân nông dân, các em học sinh sinh viên, hãy tích cực
nhiệt tình tham gia hưởng ứng:
·
Hãy thi đua đoạt Huy Chương Vàng Nhân Quyền
để xây dựng một thể chế dân chủ đa nguyên cho dân tộc Việt nam đang quằng quoại
khốn khổ dưới sự thống trị khủng bố của tập đoàn CSVN!
·
Hãy thi đua đoạt Huy Chương Vàng Nhân Quyền
là để bảo vệ nhân phẩm và giá trị con người tại Việt Nam!
·
Hãy thi đua đoạt giải Huy Chương Vàng Nhân
Quyền để bảo vệ quyền lợi về nhân sinh và nhân học cho con người tại Việt
Nam!
·
Hãy thi đua đoạt giải Huy Chương Vàng Nhân
Quyền để đem lại cơm no áo ấm, mang lại thịnh vượng công bằng cho toàn dân!
·
Hãy thi đua đoạt giải Huy Chương Vàng Nhân
Quyền để xây dựng nước giầu dân mạnh cho một thể chế mới thời hậu Cộng sản!
4. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”
Lửa luôn mang lại sự thiêu hủy tàn phá.
Nhưng đối với vàng, thì lửa lại là một phương tiện, một điều kiện để thử. Vàng
càng được lửa thử bao nhiêu, thì vàng càng có tính chất “vàng ròng” của nó. Và
vàng càng được trong sạch tinh khiết không bị pha trộn.
“Lửa thử vàng” diễn tả việc làm và lập
trường trong sáng chứng minh người đó thuộc vào loại “vàng ròng”
đắt giá hay chỉ là loại “thau” rẻ tiền, loại bị “pha trộn
rồi”. Thời gian chứng minh được ai là “vàng” và ai là “thau”. Có kẻ vô
tình hay cố ý làm tay sai cho Việt Cộng mà cứ ngỡ rằng việc làm của ta là cao
cả. Họ bán rẻ lương tâm cho qủi!
Không một giải thưởng nào không đòi
hỏi thời gian và sự cố gắng. Ðức Quốc có câu Ngạn
Ngữ: Ohne Fleiß keinen Preis (Không có chăm chỉ không có phần thưởng).
Luôn phải kiên trì kiên nhẫn và cố gắng liên tục chúng ta tin chắc chắn sẽ đạt
được Huy Chương Vàng. Không có lực sĩ nào từ trời rớt xuống mà đạt giải thưởng!
Phải chăm chỉ rèn luyện và bền vững đến cùng. Thời gian luyện tập không ngừng là
mức đo sức lực của chúng ta! Có nghĩa, chúng ta làm những việc nhỏ ngay từ bây
giờ, những việc có ích lợi để đạt Huy Chương Vàng Nhân Quyền.
Và ngay từ hôm nay, ngay từ bây giờ
chúng ta hãy bắt tay vào việc, hãy hiên ngang đứng lên làm những việc chúng ta
có thể làm được trong phạm vi và khả năng của chúng ta.
Trong Kinh Thánh diễn tả khi người ta
chối Chúa. Họ liền đúc con bò vàng để thờ lạy. Không phải họ thờ con Bò.
Song câu chuyện này nói cho chúng ta hiểu được rằng: sự cám dỗ của con người là
luôn đặt sự vàng tiền bạc, đặt sự cao sang danh vọng hơn giá trị tinh thần, hơn
lương tâm đạo đức con người. (Sách Xuất Hành 32, 1-6)
Trông cậy vào Ðấng Tôi Cao, Ðấng Thượng
Ðế, chúng ta sẽ thêm được ơn sức mạnh và sự bền bĩ dẻo dai. Chúng ta sẽ kiên
cường mạnh dạn phấn đấu thêm.
Chúng ta cố gắng đạt Huy Chương Vàng
Nhân Quyền đó là gía trị của việc làm chứ không phải là vì vàng bạc hay vì để
được nổi tiếng vinh danh. Dấn thân hy sinh vì người khác, chịu nhận sự khổ nhục
vì anh em. Ðấy cũng là tinh thần của kẻ quân tử và kẻ sĩ.
5. Phương thức đoạt giải Huy Chương
Vàng Nhân Quyền
Mọi người mọi giới, cả những ông già cụ
lão cũng có thể đoạt được Huy Chương Vàng Nhân Quyền. Mỗi đối tượng có phương
cách khác nhau. Chúng tôi mạn phép xin được phép trình bày những phương thức
đoạt huy Chương Vàng Nhân Quyền như sau:
5.1 Ðối tượng sinh viên học sinh
Ðể muốn đoạt giải sinh viên học sinh
phải làm gì? Họ phải gióng lên tiếng nói sự thật, bênh vực cho sự thật và dấn
thân cho sự thật. Các em học sinh sinh viên nói thẳng nói ngay với những cán bộ
Công an dối trá, ăn hối lộ tham nhũng. Các em khinh ra mặt những hạng người làm
lũng loạn kinh tế quốc gia. Và các bạn không thèm quan hệ đến những thành phần
này!
Giăng biểu ngữ, rải truyền đơn, biểu
tình trên đường phố cũng là phương thức sinh viên học sinh làm được. Biểu tình
chống Trung Cộng các em ý thức được sinh hoạt chính trị, tuy nhiên các em nhắm
sai mục tiêu. Vì thủ phạm bán đất dâng biển chính là chóp bu CSVN.
5.2. Thành phần công nhân nông dân
Nước nghèo vẫn nghèo! Ðấy là nguyên nhân
và hậu qủa do thể chế chính trị gây ra. Ðiều kiện ắt có và đủ cho một nền
kinh tế phát triển bền vững phải có một thể chế chính trị Dân Chủ pháp trị cạnh
tranh lành mạnh tự do. Cùng một dân tộc như Ðức Quốc hay Hàn Quốc, nhưng chỉ
cần chia đôi đất nước qua một bức tường với hai thể chế chính trị khác nhau, thì
chúng ta thấy rõ sự chênh lệch giầu nghèo của đôi bên. Nghèo là do thể chế chính
trị gây ra. Dưới chế độ CS trị thì dân tộc Việt Nam cần ít nhất 10 năm nữa vẫn
chưa đuổi kịp Thái Lan, nếu trường hợp Thái Lan ngưng phát triển. So sánh như
thế mới biết sự phát triển kinh tế VN đôi với các nước láng giềng Á Châu như thế
nào.
Vì vậy, chương trình “chống đói
giảm nghèo” sẽ còn đeo đuổi dân tộc Việt Nam đến chừng nào chế độ CS
vắng bóng trên đất nước thân yêu của chúng ta. CS gây ra cho dân tộc ta nghèo,
không phải do dân trí ta thấp kém ngu si. Hãy nhìn sự thành công của trên 3
triệu người Việt tị nạn CS tại hải ngoại! Họ giầu có. Họ có chỗ đứng xã hội
trong những quốc gia văn minh tân tiến giầu có nhất trên thế giới. Ðiều này
chứng minh: Nếu người Việt sống trong một thể chế dân chủ tự do họ có đủ khả
năng và bản lãnh làm giầu.
Ngay cả con em cán bộ CS cao cấp với
tiền hối lộ tham nhũng của cha mẹ. Họ cũng gửi con em của họ du học tại các nước
Tây phương văn minh chứ không gửi sang Trung Quốc, Bắc hàn hay Cu-Ba, những nước
mang chủ nghĩa xã hội anh em như Việt Nam.
Chương trình “chống đói giảm nghèo”
chỉ là chương trình “đi câu cá”. Ngày nào bắt được cá thì đỡ đói.
Ngày nào không bắt được con nào thì nhịn đói. Nói chung, đây là “chương trình
bữa đói bữa no trong hầm tối mà không bao giờ nhìn thấy ánh sáng cửa hầm”.
Dù bao nhiêu hội từ thiện trên thế giới giúp đỡ, dù bao nhiêu cơ quan quốc tế hỗ
trợ, đây cũng chỉ là giọt nước đổ trên cánh đồng khô. Chính vì chế độ Cộng Sản
gây ra cảnh tượng đói khổ này. Chủ nghĩa này sẽ không bao giờ dạy cho người dân
“biết cách câu cá” (gía trị dân chủ) để tự lập cánh sinh, song,
người dân sẽ luôn chỉ biết “đi câu cá” để giảm đói tạm thời qua
ngày.
Vậy phương thức đoạt giải Huy Chương
Vàng Nhân Quyền của giới Công Nhân Nông Dân là gì? Cũng giống như tầng lớp
sinh viên học sinh. Họ cứ đình công, đòi tăng lương và đòi hỏi một Công đoàn
Công Nhân độc lập.
Nông dân thì đòi hòi bạo quyền CSVN phải
đầu tư vào nông nghiệp và đòi tăng giá lúa thóc. Ðể đòi hỏi được thỏa mãn thành
công thì cứ mang xe máy cày con trâu với đống rơm ra đường lộ biểu tình.
5.3 Ðối tượng trí thức
Tầng lớp trí thức là tầng lớp đưa ra
những lý luận trong sáng đầy tính thuyết phục để hướng dẫn toàn dân thi đua đấu
tranh dành giải thưởng Huy Chương Vàng Nhân quyền.
Họ nên có những bài xã luận, bình luận
vạch trần những luận điệu tuyên truyền của CS và vạch trần những kẻ việt gian,
những kẻ bán rẻ lương tâm, những kẻ phá hoại sự đoàn kết của cộng đồng người
Việt Quốc gia chống cộng.
Có được như vậy, tầng lớp trí thức cũng
sẽ đoạt được giải thưởng huy chương vàng nhân quyền.
5.4 Ðối tượng tín hữu Giáo dân
Tín hữu Giáo dân hoặc tầng lớp tín hữu
phật tử nói chung là những người tin vào Ðấng Tối Cao, tin tưởng vào Thượng Ðế,
trông cậy đến Ông Trời.
Họ có thể đi hành hương đến những địa
danh Ðức bà Maria hiện ra như tại La-Vang, Bình Triệu, Bãi Dâu v.v.. hay đến mộ
Cha Trương Bửu Diệp ở Cà Mau, xã Tắc xậy, người đã bị CS băm xác. Ngài rất linh
thiêng!
Người tín hữu cũng nên thắp nến đọc kinh
cầu nguyện tại những nơi công cộng, nơi đông người qua lại. Thắp nến đọc kinh
cầu nguyện, đi nhà thờ xem lễ, đi chùa ăn chay ý chỉ cho những kẻ cán bộ CS để
họ biết làm điều lành tránh điều gian ác. Cầu cho cán bộ Công An biết yêu thương
chính nhân loại của mình. Cầu nguyện cho họ chấm dứt hối lộ tham nhũng làm tay
sai cho tập đoàn CS chóp bu. Cầu cho CS Công An biết bảo vệ quyền lợi của người
dân. Cầu cho họ sự hiểu biết khôn ngoan để phục vụ cho đúng, đó là phục vụ nhân
dân.
Người tín hữu cũng cầu nguyện cho những
vị chức sắc của mình, những vị tu sĩ đội nốt áo tu, nhưng cộng tác làm Ăng-ten
cho CS. Họ đã bán đứng linh hồn cho CS! Họ như là “thằng con hoang đường” trong
Dụ ngôn người cha nhân từ. Hãy cầu nguyện cho họ biết nhìn nhận danh thánh Chúa
mà biết phục vụ chính đáng cho con người cho Giáo Hội. Cầu cho những tu sĩ này
biết quay đầu trở về với Thiên Chúa như xưa Saulô đã hối hận ăn năn, để mong họ
biết dấn thân cho sự thật và là chứng nhân cho sự thật.
5.5 Ðối tượng Quân Ðội Nhân Dân
Chức năng của Quân Ðội Nhân Dân là bảo
vệ tổ quốc gìn giữ bờ cõi, chống kẻ xâm năng lãnh thổ. Quân Ðội Nhân Dân có hai
trách nhiệm cao cả: Chống ngoại xâm Trung Cộng và hạ bệ kẻ nội thù là chóp bu
CSVN.
Lập ra một Chính Phủ Lâm Thời,
định ngày bầu cử tự do cho tất cả đảng phái chính trị tham gia dưới sự giám sát
của Liên Hiệp Quốc. Một Quốc Hội do thực sự dân bầu trong bầu khí tự do. Quốc
Hội viết Hiến Pháp Mới. Chỉ có một Chính phủ mới, chính phủ phi Cộng Sản, mới
có đủ chính danh chính nghĩa đòi lại đất đai của tổ quốc. Có như vậy, chúng
ta mới thực thi lời khuyên răn được phổ nhạc của cha ông chúng ta để lại: “Cái
nhà là nhà của ta, ông cố ông cha lập ra, cháu con biết gìn gữi lấy…!!!.”
Thực hiện được điều này, Quân Ðội
Nhân Dân cầm chắc trong tay Huy Chương Vàng Nhân Quyền! Cả dân tộc vinh danh
Quân Ðội Nhân Dân đã thưc thi đúng trách nhiệm và vai trò của mình.
5.6 Ðối tượng Công An
Công An là một lực lượng để bảo vệ quyền
lợi của người dân. Ðáng tiếc, hiện nay lực lượng Công An đang làm ngược lại điều
này. Họ đang là một tổ chức Mafia nhằm khủng bố người dân. Họ tham nhũng hối lộ
đàn áp sách nhiễu dân. Một tổ chức hết sức lương lẹo ma giáo! Không lẽ một tổ
chức như thế là một thành phần chủ yếu của một Quốc gia?
Ðể muốn đạt Huy Chương Vàng Nhân Quyền,
đối tượng Công An phải đứng về phía quyền lợi của người dân. Họ phải biết bảo
vệ dân và gìn giữ an ninh cho đồng bào đòi hỏi quyền lợi của mình đối với bạo
quyền CS.
Có làm được như vậy thì đối tượng Công
An mới mong đạt đuợc Huy Chương Vàng Nhân Quyền. Có được như vậy, họ mới giữ và
hành động đúng chức năng của một lực lượng Công An của Dân cho dân và vì quyền
lợi của người dân.
5.6 Ðối tượng toàn thể dân tộc
Toàn dân, toàn quân đồng loạt quyết chí
bất tuân những luật lệ bất công ma giáo của chế dộ. Toàn thể dân tộc bất tuân
những điều lệ cấm đoán, những luật lể rừng rú của toàn án Nhân Dân đưa ra. Ví
dụ: Toàn dân đồng loạt tẩy chay bầu cử quốc hội bù nhìn CSVN. Chúng tôi luôn tin
tưởng và hy vọng: Toàn dân không phải đi bầu quốc hội nghị gật và làm bù nhìn
cho chế độ tiếp tục nữa. Chắc chắn sẽ không có cuộc bầu cử Quốc Hội Bù Nhìn
“đảng cử dân bầu” thứ XIII. Quốc hội bù nhìn lần thứ XII xẩy ra vào ngày
20-5-2007 cũng là lần cuối cùng!
6. Ý nghĩa muốn đoạt giải Huy Chương
Vàng Nhân Quyền
Ðể nói về ý nghĩa Huy Chương Vàng Nhân
Quyền chúng tôi xin được kể câu chuyện sau:
”Có bà lão mệt mỏi đi qua công viên thành phố. Con đường bà đi qua dẫn đến
sân chơi “vườn trẻ xã hội“.
Ở đấy có nhiều em trẻ đang chạy nhảy vui chơi tr
ên sân cát. Chúng leo trèo chạy nhảy trên bãi
cát. Có cán bộ nhà nước trông coi và canh gác “Vườn trẻ xã hội” này.
Bà lão chăm chú nhìn các em vui
chơi. Bỗng bà lão cúi xuống nhặt cái gì đó và cất trong váy đầm. Nhân viên nhà
nước trông thấy liền hạch hỏi:
“Này bà kia! Bà cất dấu cái gì
trong váy của bà vậy?”
Bà lão hơi bị bối rối chưa kịp trả
lời. Nhân viên trông giữ trẻ em nghĩ thầm: “Có lẽ bà lão này nhặt được ví tiển
hay hòn ngọc qúi muốn cất dấu đi.”
Anh chàng này liền hăm dọa:
- “Tôi phải bắt bà, nếu bà không
lập tức nói bà đã cất dấu cái gì trong váy của bà”.
Bà lão chậm rãi vạch cái váy chỉ
cái mảnh sành cho xem. Nhân viên trông coi ngạc nhiên hỏi:
-
“Bà lấy cái đó làm gì?” Bà lão trả lời:
-
“Tôi nghĩ, tôi nhặt cái mảnh sành này kẻo
sợ các em trẻ dẫm lên phải nó”.
Vâng! Khi chúng ta cố gắng “nhặt
những mảnh sành” rơi vãi đầy trong xã hội là chúng ta làm cho xã hội cho
mọi người không “đạp” phải sự nguy hiểm. Sự nguy hiểm “mảnh sành” đó chính là
chủ nghĩa CS, là sự tham nhũng hối lộ là độc
tài gian ác vv.! Chủ nghĩa này đã và đang gây ra
bao nhiêu đau thương tan tóc cho con em chúng ta, cho dân tộc Việt Nam thương
yêu của chúng ta. Chủ nghĩa CS là một đại nạn cực kỳ nguy hoại cho toàn dân tộc.
Vì thế, chúng ta cố gắng “cúi xuống”,
một cử chỉ nghĩa hiệp nhỏ, một việc làm hy sinh
nào đó, để “nhặt” đi những gì mà chủ nghĩa CS đang gây ra bằng cách:
·
Ðọc kinh cầu nguyện,
·
biểu tình phản đối,
·
lên tiếng phê bình chỉ trích,
·
bất tuân,
·
viết báo hoặc chuyển tin tức, phổ biến tài
liệu dân chủ nhân quyền về Việt Nam v.v.
Trước khi Ðức Giê-su đi rao giảng Tin
Mừng, Ngài chịu phép rửa. Nhờ qua phép rửa, “Thần trí Chúa ngự trên tôi,
vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, sai tôi đi báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, băng
bó những tấm lòng tan nát, tuyên cáo việc ân xá cho người bi giam giữ, Ngài
phóng thích cho những tù nhân, công bố một năm hồng ân của Chúa” (Is 61,
1-2a).
Ðấy là trọng tâm Chương Trình Tin Mừng.
Giải phóng mọi tần lớp áp bức của xã hội khỏi chế độ bạo tàn. Ðức Giê-su đã ròng
rã ba năm trời liên tục bền bỉ thực hiện và tuyên bố chương trình này của Ngài.
Mọi tín hữu đều thông phần vào ba thiên
chức: Vương đế, Tư tế và Ngôn sứ, vì đã được Thần trí Chúa ngự trị và tấn phong.
Năm Mậu Tý 2008 có thể trở thành một
mùa xuân đại thắng, năm HỒNG ÂN của Chúa.
Làm được như vậy là chúng ta đoạt
được Huy Chương Vàng Nhân Quyền cho Việt Nam, nhân Thế Vận Hội Olympia 2008 tổ
chức tại Trung Cộng.
Cầu chúc chúng ta thành công mỹ mãn
và đạt mọi kết qủa tốt đẹp!
Nguyện xin ơn trên phù hộ và ban phép
lành việc làm của qúi vị!
(Đức
Quốc, Lễ Rửa Tội Ðức Giê-su, ngày 12-01-2008)
|