(LÊN MẠNG Thứ sáu 10, Tháng Giêng 2003)
Trong báo Thể Thao Việt Nam số ra ngày 12/12/2002, ban tư tưởng - văn hoá trung
ương CSVN đã ra lệnh tổ chức rình rang "kỷ niệm 73 năm ngày thành lập Ðảng Cộng
sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2003) vào đúng ngày 3 Tết Nguyên đán Quý Mùi 2003,
và kỷ niệm 35 năm cuộc Tổng tấn công, nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968".
Ðể kỷ niệm "35 năm cuộc Tổng tấn công, nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968", chúng tôi
xin đăng tải dưới đây bài "Mậu Thân, Nỗi đau không dứt của Huế" của Lê Hàn Sinh
để tố cáo trước thế giới sự dã man và tàn ác của đảng CSVN, để cho người Việt từ
Bắc chí Nam, trong cũng như ngoài nước nhìn thấy rõ "cuộc nổi dậy Xuân Mậu Thân
1968" chỉ là một cuộc chiến xâm lăng do chính đảng CSVN chủ động chứ không hề
được sự hưởng ứng của đồng bào miền Nam.
Với người dân Huế, khi nhắc đến hai chữ Mậu Thân, gần như nó không còn gắn liền
theo thứ tự của mười hai con giáp, mà là một tiếng gọi đặc biệt, tượng trưng cho
một cuộc tàn sát man rợ.
Thủ tiêu, ám sát, chôn sống, giết người bằng mã tấu, bằng bọng cuốc phan vào hậu
đầu, trói bằng dây thép gai. Cụ thể là ở khu phố 4 Gia Hội (sau khi chiếm Huế
Cộng sản chia thành phố ra làm bốn khu) với tên thợ nề vô học tên Bé được giữ
chức chủ tịch khu phố. Mọi sinh sát nằm trong tay y. Ước lượng nạn nhân của bọn
này lên tới hàng trăm. Vì tư thù cá nhân, chúng giết cả những thường dân vô tội.
Cái chết của bà Trâm ở đường Mạc Ðĩnh Chi (đường Ngự Viên) là một thí dụ. Bà bị
thị Gái bắn bằng súng AK ngay tại nhà. Gái nguyên là Việt cộng nằm vùng chuyên
đi giúp việc quanh các nhà ở phường Phú Cát, quận 2. Tuy là đi giúp việc nhưng
lúc nào áo quần cũng bảnh bao, tóc búi kiểu Lào. Gái vì dây dưa với chồng bà
Trâm nên bị bà này mắng chửi thậm tệ và hình như cũng có đánh đập gì đó nên giờ
Gái trả thù món nợ tình ngày trước.
Cũng cần nói thêm về tên Bé thợ nề. Không ai biết xuất xứ của hắn. Y hành nghề
một cách độc lập, rất lương tâm; làm từ 7 giờ sáng tới 6 giờ chiều, không nghỉ
trưa, ăn uống thế nào cũng được, tiền công không đòi cao hơn kẻ khác. Do vậy,
người này làm xong lại giới thiệu cho bạn bè. Cứ thế mà Bé âm thầm điều tra nắm
rõ ai làm gì ở đâu, cơ quan nào... để báo cáo cho tổ chức. Nhờ thế, khi Việt
cộng vào là chúng đã có một danh sách khá đủ thành phần mà chúng cho là quan
trọng để thanh toán ngay sáng mùng một tết, không cần phải gọi ra trình diện tại
trường Gia Hội.
Người đi bắt và bắn chết không ai khác hơn tên Linh, người Quảng Ngãi làm nghề
thầy bói, khoác áo Việt Nam Quốc Dân Ðảng Thừa Thiên. Thời gian bầu cử tổng
thống lúc ông Vũ Hồng Khanh về Huế vận động chính y là người ngồi cùng xe bên
cạnh ông Khanh. Nghe đâu y cũng là cộng tác viên cho cảnh sát đặc biệt Thừa
Thiên. Sáng mùng một hắn bận complet màu đà (bộ hắn vẫn thường mặc) tới nhà tìm
tôi nhưng không gặp.
Cho tới nay tôi vẫn không hiểu tại sao mà ông Rớt (có bà vợ bán bún bò ngon nhất
Huế) ở trên đường Nguyễn Du lại bị bọn Linh bắn chết. (Người chung quanh nghi
ông làm cộng tác viên cho cảnh sát và nghe đâu ông xin được chết gần gia đình
nên chúng bắn ông tại nhà).
Mãi cho đến ngày 20 tháng giêng bọn chúng mới bắt đầu làm mạnh, nghĩa là ra lệnh
trình diện lần hai rồi giữ lại thủ tiêu luôn.
Trên đường Gia Hội (tức đường Chi Lăng) bọn chúng bắt giết anh Lê Văn Cư, nguyên
là Phó giám đốc cảnh sát quốc gia vùng một và anh Phú (em vợ anh Cư), quận
trưởng quận hai. Cả hai bị bắn cùng một lần. Cũng trên đường này anh Dự hình như
đang làm trưởng ty cảnh sát Phan Rang về thăm nhà cũng bị bắt giết. Võ Nguyên
Pha, nhà ở ngay sau lưng chùa Diệu Ðế, nghe đâu đã trốn sang hữu ngạn rồi lại
sốt ruột vì vợ con trở về để lãnh bản án tử hình.
Câu chuyện cái chết của anh Từ Tôn Kháng, thiếu tá Tỉnh đoàn trưởng Xây Dựng
Nông Thôn Thừa Thiên, không biết thực hư đến mức nào. Nghe đâu cộng sản bao vây
nhà anh, tra khảo bắt chị Kháng chỉ chỗ ẩn của chồng nếu không thì phải chết.
Anh Kháng nằm núp trên máng nước, đành phải xuống (có người bảo chị đã chỉ chỗ
ẩn của chồng. Hoàn cảnh này dù có xảy ra thì tôi nghĩ cũng không nên buộc tội
chị).
Ở đường Võ Tánh có anh Vĩnh sĩ quan cảnh sát bị bắn chết ngay nhà, mấy năm sau
tôi vẫn thấy ngôi mộ đất vẫn còn nằm ngay trước cổng nhà. Nhà anh Vĩnh nằm ngay
cạnh chùa Áo Vàng, nơi cộng sản làm trụ sở trình diện cho các công viên chức và
sĩ quan quân đội cộng hòa, nên không trốn vào đâu được. Gần đó có anh Hồ Ðắc
Cam, làm công nhân nhà đèn Huế, bị bắn vì có tên trong Ðại Việt Quốc Dân Ðảng.
Ðiều đáng buồn là anh Cam bị anh Kim Phát, cũng đảng viên Ðại Việt, khai ra.
Cộng sản biết Kim Phát là người Ðại Việt nên bắt anh phải khai những người trong
tổ chức. Anh đến nhà tôi đầu tiên nhưng tôi không có ở nhà. Sau đó Kim Phát cũng
chịu chung số phận như bạn bè.
Ðường Bạch Ðằng có anh Hiền, một lão tướng bóng đá trong hội S.E.P.H của Huế
thời thập niên 40. Anh chẳng liên hệ gì tới chính quyền thế mà bị giết. Người ta
đoán anh bị bắn vì trước đó đã tạt tai một thằng bé gần nhà. Tên này sau khi
cộng sản vào tham gia thanh niên khu phố nên có dịp trả thù.
Không ít người chết vì không hiểu cộng sản, tưởng cộng tác với chúng là được
tha. Ðiển hình là ông Soạn làm chủ tịch phường Phú Cát quận 2 và hai anh em song
sanh tên Lan (con ông Sâm cho mượn đồ đưa đám tang trên đường Chi Lăng); một
trong hai người này làm cảnh sát.
Theo nằm vùng cộng sản nhận định, nhóm tiểu thương chợ Ðông Ba là lực lượng yểm
trợ mạnh nhất trong cuộc đấu tranh Phật giáo ở Huế vào các năm 1963 và 1966. Vì
thế để lấy lòng nhóm này chúng lôi anh Phú ra giết. Anh Phú có phần hùn đấu thuế
chợ Ðông Ba nên vẫn hay ra thu thuế bạn hàng. Tưởng thế, nhưng cái chết của Phú
chẳng gây phản ứng nào nơi nhóm tiểu thương.
Cho đến giờ này, 30 năm trôi qua, tôi vẫn không quên hình ảnh đầy thương cảm của
Nguyễn Ngọc Lộ và Nguyễn Thiết. Hai anh bị chôn sống ngay con đường nhỏ rẽ vào
trường trung học Gia Hội sau khi cả hai anh bị đánh bằng bọng cuốc vào sau đầu.
Lúc bới xác hai anh tôi có mặt và thấy hai chiếc sọ bị lủng lỗ phía sau. Mà đâu
chỉ giết hai anh. Chị Lộ và hình như với ba cháu hai gái một trai cũng bị giết
tại nhà ở xã Phú Lưu. Thật may mắn, qua dò la tôi biết một đứa con trai của anh
chị còn sống sót, hiện đang có máy bơm nước vào ruộng cho thuê để lấy tiền sinh
nhai. Anh chị Lộ và anh Thiết chết là vì nghề dạy võ thất sơn thần quyền mà Cộng
sản cho là một bộ phận ngoại vi của Ðại Việt Quốc Dân Ðảng Thừa Thiên và Thị bộ
Huế. Sau thời gian cải tạo về, tôi có dò la tông tích thằng con sống sót của anh
chị Lộ để nhờ cháu chỉ hộ nơi an nghỉ của bố mẹ và bác Thiết. Khi cải táng tại
mé sông phía Bãi Dâu chính tôi có mặt và bỏ đất xuống quan tài. Nhưng vì thời
gian và tuổi tác khiến tôi không nhớ được địa điểm xưa nữa. Và ý nguyện đó tới
nay vẫn chưa thực hiện được.
Tôi không thể quên được Mậu Thân, vì biết bao bạn bè đồng đội thân thương đã đau
đớn lìa đời với không một mảnh gỗ che thân, không một giọt nước mắt tiếc thương,
không một nén hương phân ưu tưởng niệm, không một mảnh vải quấn lên đầu người
thân. Riêng hai anh Lộ và Thiết có với tôi một liên hệ thiết thân hơn tình huynh
đệ ruột thịt. Tôi không cùng trong một tổ chức và không phải là đệ tử của môn
phái Thất Sơn Thần Quyền của hai anh. Tôi biết hai anh trong một lần gặp gỡ để
thực một phóng sự về môn phái võ quyền khi tôi làm nghề viết báo. Anh Lộ đã tỏ
ra rất chơn chất đôn hậu, mặc dầu anh rất nổi tiếng với hàng ngàn đệ tử, trong
đó có cả những sĩ quan cấp tá quân lực cộng hòa xin đầu sư. Thế mà anh không hề
kiêu căng cũng không chút đề cao cái tôi thành công của mình. Tôi có cảm tình
với anh từ độ ấy.
Một ray rứt ám ảnh tôi mãi. Sáng mùng một khi biết được cộng sản đột nhập thành
phố, tôi liền nhảy sang căn lầu của người hàng xóm, chỉ cách nhà tôi một bức
thành mỏng. Nhìn xuống, tôi thấy hai anh em Lộ bận complet màu đen, bộ đồ vẫn
mặc khi đến thăm tôi dịp tết. Nhưng lúc đó ai dám tin ai ! Tôi nghe Lộ hỏi vợ
tôi "Anh đi đâu rồi, VC dìa thành phố tràn vào cả rồi, nói với anh tìm cách trốn
cho kỹ chứ bắt được anh là rồi đời đó nhe chị ". Rồi cả hai leo lên xe Honda
(hay Yamaha) chạy xuống phía cầu Ðông Ba. Bỗng một loạt đạn AK rít lên. Tôi
tưởng hai anh đã đi rồi.
Sau một sáng lẫn trốn trở về mới nghe hàng xóm kể lại loạt đạn đó không gây hề
hấn gì cho hai anh cả. Song không hiểu sao hai anh đã lọt vào Gia Hội và trở
thành nạn nhân của cộng sản lúc đó đang ra công lùng bắt người ở vùng này.
Thật vô phúc cho anh Trần Văn Nớp, trưởng phòng hành chánh ty cảnh sát Thừa
Thiên. Sau bao nhiêu ngày ẩn núp dưới hầm ở đường Bạch Ðằng phía dưới cầu Ðông
Ba, quá nôn nóng và tưởng cộng sản đã rút nên trồi lên để bị giết tức tưởi. Số
là giờ phút chót cộng sản phải nấn ná án ngự khu vực này để bộ đội chúng rút về
phía Tiên Nộn. Trễ chừng vài phút nữa thì anh Nớp đâu đến nỗi !
Bên hẻm cầu Ðông Ba thì có anh Chảy, một thanh niên nghe đâu vừa ra trường Thủ
Ðức, phải chết vì thiếu kinh nghiệm về cộng sản. Khi có lệnh gọi những người đã
trình diện lần hai ra trình diện lần ba ở trường trung học Gia Hội thì Chảy đang
đi cầu. Mọi người đi trình diện đã đi qua nhà anh khá lâu, thế mà Chảy cầu xong
lại vừa chạy vừa cài nút quần gọi mọi người đợi anh với. Và thế là Chảy đi luôn
! Anh để lại một người yêu đã bỏ trầu đợi ra năm cưới. Anh Chảy là con trai độc
nhất của chú Bang In, chủ nhân tiệp chụp ảnh tiếng tăm ở Huế thời 1940-1950, và
cũng là chủ nhân tiệm ăn Quốc Tế Huế.
Không xa nhà anh Chảy là nhà anh Lô, gần 50 tuổi, người Tàu Hải Nam sinh tại
Huế, anh rễ của Chảy, làm phát ngân viên Ty Ngân Khố. Một người hiền lành, thật
thà chân chất cả đời không biết súng đạn mà vẫn bị giết oan khuất.
Trên đường Võ Tánh từ quán bánh khoái nổi tiếng Huế đi xuống một đoạn chừng 5,7
chục thước Việt cộng lại bắt được anh Jean Kỳ, đảng viên lão thành một hệ phái
Quốc Dân Ðảng. Anh Kỳ có lối sống nghệ sĩ, ngang bướng không sợ ai. Năm 1946
không biết làm sao mà thoát được vụ cộng sản tàn sát hàng trăm thanh niên trí
thức ở các làng vùng Sịa. Nhưng lần này thì không thoát nữa. Dòng họ anh ở làng
Quảng Ðiền nổi tiếng chống cộng. Anh Kỳ có một người em ruột làm trung tá hiện ở
Mỹ.
Tại đình làng Thế Lại, nằm cuối đường Bạch Ðằng, anh Vĩnh, nhân viên cảnh sát
Thừa Thiên, bị bắn. Một cảnh sát hành chánh khác, anh Thiện ở đường Nguyễn Du,
cũng bị bắn.
Trong Thành Nội cộng sản bắt được anh Liên, sĩ quan cảnh sát đã từng giữ chức
Trưởng Ty Cảnh Sát Quảng Trị và là một đảng viên Ðại Việt. Bảy năm sau nhờ có
người địa phương chỉ chị Liên mò mẫm tìm được xác chồng chôn chồng với chín bạn
khác ở chân núi.
Tễ là một người bạn đồng nghiệp vui tính sống bất cần đời, đã từng giữ chức
trưởng phòng hành chính Ty Cảnh Sát Thừa Thiên cũng bị bắn. Nhà anh ở trong cửa
An Hòa hay Chánh Tây gì đó. Việt cộng bắt anh ban đêm, đem bắn bỏ xác vắt ngang
đường rầy xe lửa phía trên đường Thống Nhất. Sau mấy ngày vất vả vợ con tìm thấy
xác đem về chôn cất.
Ngược lên đường Cường Ðể tôi lại mất đi một bạn đồng nghiệp rất ư hiền từ mẫu
mực, anh Võ Văn Tửu. Anh Tửu làm phó thẩm sát viên cảnh sát và được giữ chức đồn
trưởng đồn ga Huế. Anh cũng là một đảng viên Ðại Việt nhiệt thành. Anh bị bắn
cạnh nhà vào khoảng mùng mười tết. Mấy ngày trước tết tôi và anh còn nhâm nhi cà
phê ở vỉa hè ga Huế. Nào ngờ lần gặp đó là lần cuối.
Một người bạn khác ở Thôn Vỹ là Tiên, sĩ quan cảnh sát ngày trước phục vụ trong
ngành hiến binh, cũng bị hành quyết. Tôi tưởng anh thoát, vì nhà anh ở gần Ðập
Ðá, chỉ cần ra phía sau nhà lao xuống sông lặn một hơi là thoát vùng tạm chiếm !
Trần Mậu Tý, người con trai (có lẽ duy nhất) của ông Trần Mậu Trinh, nguyên tri
phủ ở miền ngoài và là người nổi tiếng diệt cộng sản thời kỳ Nghệ Tỉnh nổi dậy,
bị cộng sản tìm bắt vì món nợ của cha đem chôn sống ở làng Hòa Ða cùng với một
số người khác. Nhà vợ con của Kỷ ở lò trâu Hô Lâu phía bên kia Ðập Ðá.
Ngoài ra có anh Thương, tốt nghiệp quốc gia hành chánh, cố thoát chạy bằng xe
Honda từ nhà anh trên đường Lý Thường Kiệt về trung tâm quận 3, nhưng đã bị bắn
gục trên đường.
Và còn bác Trần Ðiền, đã một thời làm tỉnh trưởng Quảng Trị, sau đó làm Thượng
nghị sĩ và là đảng viên Ðại Việt, bị bắt tại ga gần trường Thiên Hữu, sau đó bị
bắt đi với số đông người khác. Hình như tất cả chấm dứt cuộc đời ở Khe Ðá Mài.
Trong biến cố Mậu Thân nơi vùng Bãi Dâu đã xảy ra một câu chuyện hi hữu. Hai
thằng bạn học cùng lớp là Hân và Bằng. Bằng vì bất mãn quốc gia quay ra vùng xôi
đậu. Mậu Thân, Bằng trở về với tư cách là một bộ đội trong tỉnh đội Thừa Thiên.
Hân ở nhà tham gia Ðại Việt. Không biết bị tên nằm vùng nào chỉ điểm mà Hân bị
bắt ngay mùng một. Hân được giao cho một bộ đội đem đi bắn, mà người đó không ai
khác hơn là Bằng. Hân những tưởng có hy vọng thoát thân nhờ vào tình bằng hữu
của Bằng. Nhưng không, Bằng thi hành mệnh lệnh Ðảng một cách nhẹ nhàng. Trước
khi bắn hắn nói với Hân: "Tao không làm chi khác hơn là phải bắn mi. Tuy nhiên
tao sẽ cho mi một cái bao nilông và tao sẽ bọc cái mặt mi lại để sau này gia
đình mi dễ nhận ra mi. Tình bạn bè thân thiết chỉ có thế thôi" !
Tôi tuổi già, trí nhớ lại nhạt nhòa đi sau bao năm tù đày nên giờ chỉ còn nhớ
được dăm ba người thân cận trong số trên dưới 3000 nạn nhân đã nằm xuống một
cách oan nghiệt.
Chắc phải có một lần về lại thăm nơi cố xứ đau thương này để thắp trên những
ngôi mộ của những người bạn một nén hương. Tôi hy vọng trong cõi chết linh
thiêng các bạn bè cũng thấu hiểu và thông cảm cho sự kém trí nhớ của tôi.
Tôi cũng xin cầu nguyện Trời Phật gia hộ cho các vong linh những người quá cố
hãy quên đi nỗi nhân tình thế thái, để an nghỉ ngàn thu.
Lê Hàn Sinh