|
Hà Thúc Sinh
Kính Thưa Cha...
Sau nhiều ngày suy nghĩ, cuối cùng con không thể chống
lại được chính con rằng đừng viết lá thư này. Nhưng hôm nay con đành thua con;
tuy thế, để cho lòng trân trọng của con đối với chức thánh của một người đã gần
hết một đời tu trì được nguyên vẹn, nhất là người ấy lại vẫn là một chức sắc
hoàn toàn hợp pháp của Giáo hội, đang nắm giữ vai trò lãnh đạo Công giáo của cả
một đất nước vô phúc như đất nước mình, con xin cha trước một điều: cứ coi như
cha gặp vận rủi tự làm cháy nhà và con chạy đến tiếp cha một thùng
nước.
Thưa vâng, xin cha cứ như vậy, trong lúc này cha cứ yên
lặng cầu nguyện như vậy là tốt, và đấm ngực nữa, trước khi cha sẽ tỉnh lại, và
sẽ cất tiếng nói chung giọng với chúng con, tiếng nói định mệnh của những người
sinh ra cho lẽ phải và không thể bỏ nhau. Cha hãy nhìn những phản ứng nặng nhẹ
khác nhau ngoài kia của các anh em con như là hậu quả tất yếu của những con
người được hoàn toàn hướng dẫn bởi lòng yêu nước chân thành. Ôi, còn kinh sợ nào
hơn khi chính nghĩa và niềm tin bị sỉ nhục mà cả một tập thể cứ lặng như tờ.
Tiếng nói luôn luôn là một báo hiệu sự sống. Và giá cường độ những tiếng nói ấy
có đôi lúc cao thấp khác nhau, cha phải tin nó không hề giống tiếng nói của quân
dữ với Chúa ngày xưa và thế nào thì cha cũng xứng đáng hứng nhận. Trước sau gì
chúng ta đều từng được sinh ra và được đào tạo trong một môi trường văn minh dân
chủ. Chúng ta phải thừa nhận lẽ công bằng. Nếu đến giờ này, theo luật đạo, con
vẫn công nhận cha là người được Chúa ban cho quyền uy thay Người giải và tha tội
cho con, thì ở đâu đó hẳn là cha cũng chấp nhận, theo luật đời, quyền phán xét
và lên án của dư luận về những điều cha nghĩ, việc cha làm như một nhân vật của
quần chúng.
Con nói sai? Có thể nhưng con tin con nói đúng. Lý do xem
ra cha chẳng hề hay biết gì đến thực tế thống khổ của dân của nước, không lưu
tâm chi đến chuyện các tôn giáo bị cường quyền chà đạp, thậm chí ngay những giáo
dân, tu sĩ, linh mục dưới quyền cha bị bách hại vì liều mình bảo vệ chính cái
tài sản tinh thần lẫn vật chất mà cha đang ngồi trên ngai cai trị, cha cũng
không đoái hoài tới nốt.
Nhiều người thở dài bảo cha coi nhẹ tình nghĩa, không coi
trọng lắm chữ trách nhiệm; người khác lại bảo cha bị bọn quốc doanh khuynh loát
khiến sợ đến tê dại; thậm chí có những cha bạn khác còn quả quyết rằng cha đã bị
chế độ thuần hoá. Riêng con, con không nghĩ thế đâu. Con chỉ ngờ cha... đãng trí
đấy thôi. Con tránh chữ mất trí vì nó có vẻ trầm trọng quá, lại dễ gây hiểu lầm
là thiếu thận trọng. Bệnh đãng trí vì tuổi tác phổ thông hơn. Mà bệnh này thì
chắc cha cũng rõ. Nó cũng cần một phương pháp trị liệu bằng không theo thời gian
sẽ gia tăng. Và phương pháp tốt nhất là có người thân chung quanh cố đều đều
thân ái nhắc nhớ cho người bị bệnh từ từ hồi phục.
Vậy thì, nếu kế đây con có tí nhắc nhớ xin cha bỏ qua nếu
cha còn nhớ, bằng qua nó cha nhớ lại chút gì có lẽ không gì vui hơn với con hôm
nay vì con biết sự đóng góp của con đã là một việc thiện.
°
Nhưng cớ gì con lại
dám nghĩ là cha đã quên cái thảm họa cộng sản cả dân tộc đang tiếp tục gánh
chịu? Quên sự hoang tưởng, tàn bạo và quỷ quyệt của con người cộng sản? Giống
như con đã nói, cha đãng trí mất rồi, dù sao sự đãng trí không hề là một cái tội
vì không phải lúc nào Chúa cũng cho mọi người một trí nhớ tốt bền bỉ như nhau.
Nhìn những kiểu cách ứng xử trong cương vị lãnh đạo của cha trong quá khứ và
nhất là lúc mới gần đây, chẳng hạn chuyện áo vàng áo đỏ, chuyện thói đời
mang tính đối kháng (nói bình dân kiểu công an luôn miệng thường ngày là quen
thói chống đối hoặc chống đối hả?) thì con càng
có nhiều lý do lo lắng cho cha hơn. Bệnh đã trở nặng! Có thể cha sẽ biện bác.
Đừng cha ạ. Bệnh là bệnh. Ở Mỹ này ngay đồng hương của con lắm kẻ cũng từng là
ông này bà nọ cả đấy, cũng từng chạy cộng sản toé phở ra cả đấy, thế mà bây giờ tự nhiên họ quay ngoắt 180 độ. Họ bị
đồng bào chửi như lũ chó ghẻ biết... bịt mũi để ăn c... Nhưng cái vụ quên này
nào chỉ có một cực thiểu số người mình, nhất là vụ quên lịch sử. Cha từng du học
ở Mỹ cha còn lạ gì. Mỹ họ cũng quên dữ lắm, chả thế hệ thống truyền hình Mỹ họ
có Channel History, cứ khi nào có dịp là họ lại lôi bộ phim tội ác Đức Quốc Xã
ra chiếu lai rai tuần này đến tuần nọ. Thế thì ta có nhắc lại cho nhau nghe
chuyện xưa sau tội ác cộng sản thì có gì quá đáng? Cha ơi, khi nãy con có nhắc
lại người cộng sản họ hoang tưởng, tàn bạo, và quỷ quyệt cha còn nhớ không?
Vâng, con nhắc xa xa thêm tí nữa nhá. Cha còn nhớ cái đám thổi kèn đánh trống
cho Marx thế kỷ 19 mà. Toàn một bọn hoang tưởng. Này xem nhé. Francois Marie
Charles Fourier, nhà xã hội học và triết gia Pháp, nồng nhiệt tin tưởng sống
dưới chủ nghĩa xã hội rồi ra con người nhất định sẽ có chiều cao ít nhất 10
feet; hoặc Karl Kautsky gốc Tiệp, nhân vật nổi tiếng quảng diễn chủ nghĩa Marx
chỉ sau Friedrich Engels, can đảm khẳng định rằng với một người công dân trung
bình trong xã hội xã hội chủ nghĩa thôi, thì người ấy cũng sẽ là một siêu nhân
(superman) rồi; hoặc Antonio Labriola, lý thuyết gia Mác-xít Ý, thành khẩn cam
đoan với các học trò rằng trẻ em được xã hội cộng sản dưỡng dục sẽ trở thành
những... Galileos và Giordano Brunos hết trọi! (Galileo và Giordano Bruno đều là
những nhà vật lý và thiên văn Ý); còn theo Leon Trotsky, kẻ bị Stalin khai trừ
và cho ám sát chết bên Mễ, con người xã hội chủ nghĩa còn hoành tráng kinh hơn nữa. Ông vẽ vời thế này:
Con người (xhcn) sẽ trở nên tự do hơn, thông thái hơn, khoẻ mạnh hơn một cách
không thể đo lường được; thân thể họ cân đối hài hoà hơn, cử động của họ nhịp
nhàng hơn, giọng nói mê ly hơn, và các hình thái hiện thân của họ được thẩm ngấm một tiềm lực lớn lao
hơn. (1) Gần
hơn với người Việt chúng ta, ông Hồ đã từng dõng dạc nói thẳng vào mặt cả thế
giới: Đảng ta là đỉnh cao trí tuệ của loài người, là cái nôi thứ năm của nhân
loại!
Thật là những chuyện khôi hài trâng tráo đến khỉ cũng
không cười được phải không thưa cha?
Thế rồi sang thế kỷ XX, bọn điên tiếp nối nhau cố biến
những chuyện khôi hài ấy thành sự thật, dẫn đến bao thảm cảnh máu lệ cho hơn nửa
thế giới gần hết thế kỷ này. Nhìn vào những ánh mắt kinh sợ của con người văn
minh cha còn nhớ họ nói gì không? Họ chỉ lạnh lùng nghiến răng lập lại một châm
ngôn nổi tiếng cũng của Trotsky: cứu cánh biện minh phương tiện! Kìa 10 triệu
người dân vô tội chết đói vì hậu quả của chính sách tập trung hoá nông nghiệp
bắt buộc do Stalin đưa ra, chỉ một câu là đủ... biện minh: Một người chết là một chuyện buồn,
triệu người chết là một con số thống kê! Nọ chuyện con nhái muốn to bằng con bò
của Mao qua việc thực hiện Bước Nhảy Vọt Vĩ Đại làm 30 triệu dân chết đói; đó
chuyện Hồ Chí Minh mượn óc Tàu du nhập màn cải cách ruộng đất vào
nước ta và hậu quả ra sao... cha ơi cha đã nhớ lại được chút nào chưa?
Than ôi, mộng họ lớn, tiếng họ to, búa liềm họ bén, nhưng
rốt cuộc điểm thành quả đổ nát qua những thế hệ cộng sản nối tiếp lãnh đạo trên
toàn thế giới, ta chỉ thấy họ đúng là một bọn lùn tim óc không hơn kém! Vâng, họ
thế đấy cha ạ. Ác độc và vô lương tâm! Ác thế sao họ từng cai trị cả nửa thế
giới hả con? Và Chúa vẫn tiếp tục trao quyền cai trị cho họ ngay trên đất nước
mình? Ồ, thật là một câu hỏi! Con nghĩ cha lành bụng quá, không lưu tâm đến sự
quỷ quái của người cộng sản đó thôi. Chúa nào trao hả cha? Họ ăn cướp đấy! Mà
sao cha có thể quên cả câu "Con cái ma quỷ khôn ngoan hơn
con cái Thiên Chúa" được nhỉ? Thực ra phải nói quỷ quyệt mới chính xác cha ơi. Họ nhìn việc tinh lắm, và
hoá giải rất tài tình. Đấy cha cứ nhìn lại cách họ hoá giải vụ toà Khâm Sứ Hà
Nội mà coi. Còn nhìn người ấy à? Để con nhắc cha nhớ một chuyện nhìn người của
họ nhé. Ngày còn trẻ Hồ Chí Minh đã sang Mạc Tư Khoa xin vào diện kiến thần
tượng Stalin. Trong cuộc đối thoại, họ Hồ thường chiếu những ánh nhìn rất... bất
thường vào thần tượng. Rồi khi sắp chia tay, ông ta lấy khỏi cặp táp một tờ tạp
chí Soviet, tờ The USSR Under Construction, và
xin Stalin một chữ ký vào đấy. Mấy vụ xin thần tượng chữ ký thế này
bên Pháp là chuyện nhỏ. Và Stalin cho. Tuy nhiên, sau khi họ Hồ rút lui, nhớ đến
cặp mắt của Hồ, Stalin lấy làm bất ổn liền sai mật vụ đi theo lén lấy lại tờ tạp
chí. Kẻ có đôi mắt như thế ai biết hắn sẽ dùng chữ ký của mình vào việc khuất
tất gì đây? (2) Sau này quả nhiên Hồ Chí Minh trở thành lãnh tụ cộng sản duy
nhất thời cận đại táy máy tự viết sách ca ngợi mình, và giao vợ cho đàn em đem
đi hiếp và giết chỉ để giữ cái danh hão: Bác không vợ con, một đời hy sinh cho dân cho nước. Ai chê được cái nhìn tinh quái
của trùm cộng sản Stalin?
°
Vâng, cha đã thấy gớm cho việc người cộng sản họ nhìn
nhau chưa. Nhưng đã có bao giờ cha tự hỏi tại sao họ thuận cho cha ngồi vào chức
vụ hiện tại của Giáo Hội? Và hồi ấy... ai nhìn cha? Nhìn như thế nào? Nhưng thôi
cha đừng quan tâm tới câu hỏi này của con làm gì. Ý chính con chỉ muốn nói rằng
ta cũng chẳng cần chi phải có một cái nhìn tinh quái như Stalin, nhưng nhất định
ta phải có một cái nhìn tỉnh táo, trung thực, lương thiện để phân định được vàng
đỏ, để nhìn ra đâu chính đâu tà, đâu là bọn sâu dân mọt nước và đâu là một tập
thể mang nặng lòng thương nước thương nòi. Cha ơi quả cha không hề nhìn thấy đất
nước ta suốt 33 năm qua là một con đường đi xuống ở mọi mặt thật chứ? Cha quên
cái chế độ cha vừa mới đây công khai lên tiếng bảo vệ là một chế độ tam vô thật
chứ? Cha không hề nhìn thấy họ đã phá nát đất nước và con người Việt Nam sao?
Cha không thấy họ đã và đang nỗ lực quốc doanh hoá hoàn toàn và triệt để các tôn
giáo lớn hay sao? Cha không nhìn thấy hiểm hoạ một ngày gần đây, khi dâng lễ,
nơi bàn thánh cha ngước lên tượng Chúa thấy có cả tượng HCM ngồi lù lù trên ấy?
Sao cha không nghĩ nó chơi được người anh em Phật giáo
chết nghẹn kiểu đó thì nó cũng sẽ chơi mình được kiểu đó? Cha nhìn thế nào về hiểm hoạ Bắc
thuộc lần thứ sáu khi mà chính trí thức trong nước đang ầm ĩ báo động đã thấp
thoáng thấy bóng Lê Chiêu Thống thời mới xuất hiện ở Bắc Bộ Phủ? Hay cha tin
rằng cái gọi là kinh tế thị trường theo
định hướng xã hội chủ nghĩa đúng là quốc sách cứu nguy dân
tộc? Cha có thấy từ khi cái quái thai ấy ra đời, đất nước như cái xe bò mục nát
xộc xệch lết trên con đường lầy với hai cái bánh xe Mercedes được tên đánh xe
ngu dốt, huênh hoang, lươn lẹo tậu gắn vào? Nhưng hắn nhiều tiền lắm cha ơi. Và quyền nữa. Bọn CS
đánh cái xe bò Việt Nam ngày nay không còn dấu tích gì của bọn Fourier, Kaustky,
Labriola, Trotsky vân vân và vân vân; ít nhất cánh ấy còn có những giấc mơ, dù
hoang tưởng, mong cho con người sống trong xã hội cộng sản sẽ to hơn, giỏi hơn,
vĩ đại hơn. Cánh bây giờ ngược hẳn lại rồi cha ạ. Họ chỉ muốn làm sao cho người
dân mình biến thành loài bò sát ráo trọi để họ được sử dụng đất nước như một thứ
của riêng hoàn toàn.
Cha ơi, khi viết đến đây tự
nhiên con lại tự hỏi liệu con đã có thật nghiêm chỉnh khi cho rằng những hành
động không nên không phải của cha vừa qua hoàn toàn xuất phát từ một cơn đãng
trí không nhẹ? Vâng, con tin con rất nghiêm chỉnh. Con không bao giờ tin được
một người như cha mà nếu trong lúc bình thường lại có thể viết ra một lá thư cạn
tàu ráo máng như thế. Với đời sống tu trì như cha, mỗi ngày giờ kinh nguyện
không thể quá khiêm tốn như bọn chúng con được. Cả ngày vật vã với áo cơm, gánh
gia đình, gánh nợ đời lắm phen như gánh đá, đêm đến có nhớ đến Chúa, nhớ đến
những người sống kẻ chết, giỏi lắm vẽ bùa trước mặt được hai nét Thánh Giá, rồi
một kinh Lạy Cha, ba kinh Kính Mừng, một kinh Sáng Danh và lăn ra ngáy. Nhưng đã
nghĩ đến giờ kinh nguyện của cha, con không khỏi thắc mắc tự hỏi ngoài Chúa, cha
còn nghĩ đến ai, nghĩ đến những gì trong cuộc đời cha đã trải qua? Và cha đã làm
gì khi nhớ đến những người, những việc ấy? Con không tin cha không nhớ đến và
cầu nguyện cho bao oan hồn đã chết trong cuộc chiến tranh mà cha đã quá rõ đâu
là chính nghĩa; con không tin cha không nhớ đến bao anh em chiến hữu chúng con
chết gục trong các trại cải tạo cộng sản mà khi còn sinh tiền, họ đã từng góp
công giữ yên các mặt đời sống ở miền Nam và nhờ đó, chính cá nhân cha được yên
ổn tu trì; con không tin cha không nhớ đến linh hồn hơn nửa triệu đồng bào đã bỏ
mình trên biển đông hay trong rừng rậm Lào Miên trên con đường tìm đến những nơi
họ tin họ sẽ được tự do thờ phượng đấng thiêng liêng của tôn giáo họ. Nhất định
cha đã phải nhớ đến họ trong những giờ dâng lễ hay cầu nguyện trong ngày, phải
thế không cha? Và qua việc ấy, liệu con có sai khi khẳng định rằng trong đáy
thâm tâm đã có lúc ít nhiều cha nghĩ cha từng nợ họ? Nhưng cha yên tâm. Những
người mỗi ngày đã biết đọc kinh Lạy Cha thì chắc chẳng có ai lai đi xiết nợ ai
bao giờ. Chỉ một vấn đề duy nhất còn tồn tại, không với ai khác mà chính với
cha, ấy là việc từ đây cha phải cố làm sao chữa lại cái việc sai lầm cha đã làm
trong lúc đãng trí là quay ngoắt lưng lại với những người sống, kẻ chết vốn đã
từng là người ơn của cha cách này cách nọ.
Cha ơi, tuần qua con theo dõi khá kỹ những tin tức và
hình ảnh liên quan đến Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2008 đã diễn ra ở Sydney, Úc
Châu. Con ngờ rằng do vài di chứng của buồn tủi và tiếc nuối, có thể cha đã để
lỡ dịp ghé mắt nhìn vào. Vậy con xin gửi cha ít nét chính để cha được tường: một
là, đồng bào mình bên Úc, đặc biệt giới trẻ Việt ở Sydney tự nhiên ai cũng đẹp
rực rỡ lên cha ạ; hai là, chuyện ai thắng ai trong vụ vàng đỏ đã ngã ngũ hoàn
toàn với vàng không là vàng, đâu cũng vàng cha ơi; và ba là, quan trọng nhất, vị
Cha Chung cao cả của chúng ta, Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, đã chính thức và
công khai thừa nhận trước thế giới chính nghĩa của Người Việt Quốc Gia thể hiện
qua biểu tượng lá cờ vàng ba sọc đỏ: Người đã ban phép lành, đã hôn, và đã khoác
lá cờ đó trên đôi vai khả kính của Người .
___
(1) Daniel Bell. The End of Ideology. p. 275. The Free
Press. New York 1960.
(2) Nikita Khrushchev. Khrushchev Remembers. p. 481.
Little, Brown and Company. Boston 1970
|