|
Mùa Xuân Trôi Dạt Về Đâu
KIỀU MỘNG HÀ (TX)
Đêm vang tiếng pháo giao thừa
Tiễn đưa name cũ cũng vừa bước lui
Thiên niên kỷ, bao người vui
Sao tôi vẫn mãi bùi ngùi vấn vương
Cuộc đời tựa ngã ba đường
Quẹo sang lối khác còn thong lối này
Nửa đời dẫm bước đường sai
Nửa đời còn lại có ai đứng chờ
Đường chiều tiếc ngẩn tiếc ngơ
Tới lui, sau trước, sương mờ lối đi
Hồn như mặt phẳng chai lì
Trái tim tì vết từ khi xa người
Môi khô rơi ruing tiếng cười
Đêm thiên niên kỷ tôi ngồi nhớ ai
Mưa ngoài sao mắt that cay
Người ngoài nỗi nhớ có hay tôi sầu
Mùa xuân trôi dạt về đâu?
KIỀU MỘNG HÀ
CÒN
TA MỘT NỬA ...!!
Miên Du-Dalat
Đi tìm một nửa trốn nơi đâu ?
Lá úa, cây khô, tóc bạc màu
Đời quá năm mươi tâm đã ngộ
Tình đà chín chục vẫn tìm nhau
Mỏi mòn tìm kiếm trong hư ảnh
Khắc khỏai nhớ thương chỉ khổ đau
Một nửa chỉ còn là ảo mộng
Còn ta, một nửa đứng nghiêng sầu !
Miên Du-Dalat
(CA 05/13/05)
TA Ủ TÌNH EM, MÂY Ủ MƯA
Miên Du Đà Lạt
Ta gọi em này giọng đã khan
Tiếng kêu như gió thét trên ngàn
Chỉ nghe vọng lại bên khe núi
Tiếng gọi đau thương giọt lệ tràn
Ta gọi em, này hỡi cố nhân !
Sao còn chìm đắm giữa hồng trần
Lời ta kêu gọi bay theo gió
Nhắn nhủ ai kia dừng bước chân
Ta gọi em từ chốn núi non
Ngẩn ngơ ôm lấy trái tim mòn
Tiếng vang như khắc vào bờ đá
Ta gọi tình ta tiếng nỉ non
Ta gọi em về đêm mộng xưa
Nghe giun dế khóc buổi giao mùa
Nghe tình trăn trở ngoài song vắng
Ta ủ tình em, mây ủ mưa
Miên Du Đàlạt
(CA 07/12/05)
ĐÀN
TRONG MƯA
Hoàng Xuyên Anh
Em buồn đếm giọt mưa rơi,
Bóng anh biền biệt trên đồi hoa trâm.
Sáng chiều dõi mắt xa xăm,
Hoa xuân hé nụ nẩy mầm nên thơ.
Sao anh lạnh nhạt hững hờ?
Chim trời rã cánh bơ vơ gọi đàn.
Tiếng mưa hay tiếng buồn than,
Dâng ai khúc nhạc phượng hoàng cầu duyên.
Thướt tha dáng ngọc thuyền quyên,
Lướt trên cung phiếm nỗi niềm thanh cao.
Ngọt ngào thánh thoát ly tao,
Triều dâng sóng vỗ ba đào lệ rơi
Tao nhân mặc khách ngậm ngùi,
Đàn thương nhớ bướm cung lơi phím chùng.
Hoàng xuyên Anh
Thung Lũng Thuận Hoà
(Bắc Califonia)
TƯỞNG NHỚ XUÂN THÌ
Ngô Tịnh Yên
Ừ! Thì coi như ta đã đi
Mang theo hình bóng của xuân thì
Hôm nào mưa ướt trên phố vắng
Một chiếc dù che ấm tình si
Ừ! Thì coi như ta đã quên
Lời thề câu hẹn buổi đầu tiên
Bong bóng bay lên trời bóng vỡ
Ta ném tim mình xuống đất đen
Ứ! Thì coi như ta đã say
Giữa bóng đêm lại tưởng ban ngày
Vớt ánh trăng bên dòng vẩn đục
Soi gương cứ ngỡ mình là ai...
Ừ! Thì coi như ta đã điên
Mộng giữa đời thường nên vô duyên
Con ngựa bất kham mê nghìn dặm
Yêu đời chật hẹp giữa vô biên
Ta đi, ta say, ta điên, quên...
Để biết mình không phải là tiên
Không là thần thánh nên đau khổ
Khóc như đứa trẻ rất hồn nhiên
(Trích trong tập thơ Ở Nơi Nào Cũng Có Bình Yên)
Ngô Tịnh Yên
(Nam California)
XUÂN NHỚ
Hoàng Minh Tâm
Paris gió lạnh mưa rào
Đường trơn cỏ ướt rào rào tuyết rơi.
Xin cho thăm hỏi đôi lời
Nơi đây băng giá như hồi Tết xưa.
Đêm dài ngày ngắn buồn chưa
Để thêm vắng vẻ mấy mùa xuân qua.
Thanh bình xuân đến mọi nhà
Riêng ta nghèo quá xuân ta quên vào
Ngập ngừng xuân chẳng muốn chào
Nhang thơm cũng thiếu, cành đào chửa mua
Bánh chưng thịt mở dưa chua
Mỗi mình thui thủi giao thừa tủi thân.
Hoàng Minh Tâm
(Paris)
|