|
(Kỷ niệm ngày trở lại thăm
Ft. Indiantown Gap sau 20 năm xa cách)
Sáng nay đáp lại lời mời,
Ta về thăm Gáp của thời xa xưa.
Dịu dàng sau một cơn mưa,
Gáp cười bẽn lẽn, dạ thưa ngọt ngào.
Mừng ta, Gáp vẫy tay chào,
Ðón người lưu lạc phương nào về thăm.
*
* *
Ừ, ta người của bảy lăm (1975),
Có lần Gáp đã thì thầm bên tai.
“Ai ơi chớ có ngủ ngày!”
Gáp đâu hiểu được nơi này chưa quen.
Ban ngày, bên ấy là đêm,
Chắc vài hôm nữa thì quen chớ gì!
Ban ngày ta lại ngủ khì,
Ban đêm đôi mắt dại thì mở to!
Mền dày, ta vẫn co ro,
Xứ gì lạnh lẽo khổ cho thân người!
Hình như hiểu được, Gáp cười:
“Ai ơi chớ trách ông Trời bất công.
Ai chưa hiểu được mùa đông,
Lạnh như dao cắt, trong lòng lạnh ra.
Lạnh kia đâu chết người ta,
Sao bằng cái lạnh ‘người ta’ lạnh lùng!”
Gáp ơi! Còn mối thù chung,
Ta nào có dám “lạnh lùng” với ai!
Ở đây ngày ngắn đêm dài,
Ta buồn đứt ruột, chờ ngày ra đi.
Ði đâu? Gáp hỏi làm chi!
Ta còn chẳng biết! Thế thì được không?
Gáp ơi! Ðừng có bận lòng!
Cho ta tạm trú thong dong ít ngày.
Mai sau ta có lạc loài,
Bốn phương trời lạ vẫn hoài nhớ nhau.
Cảm ơn, ta gửi lời chào,
Ðêm tuy lạnh lẽo mà sao vẫn nồng!
*
* *
Ta đi dạo phố một vòng,
Ngắm từng lối cũ chìm trong sương mờ.
Loanh quanh, nỗi nhớ thẫn thờ,
Cớ sao Gáp vẫn còn chờ đợi ta?!
Hai mươi năm chốn phong ba,
Ta đâu còn nhớ ta là của ai!
Ðời ta là chuỗi cơn say,
Say đường tranh đấu, miệt mài dấn thân.
Gáp, ta - khoảng cách thật gần,
Thế mà ta chả ân cần ghé thăm!
“Hai mươi năm! Hai mươi năm!”
Ngọt ơi! Giọng rót thì thầm bên tai!
Bỗng ta sực tỉnh, thở dài,
Hai mươi năm nhỉ! Nào ai đâu ngờ!
Ô hay! Gáp vẫn đợi chờ!
Thôi chia tay nhé! Ðến giờ chia tay.
Nụ hôn còn ngất ngây say,
Thế nào ta cũng có ngày gặp nhau!
(Ft. Indiantown Gap, 02-04-1995)
VĨNH LIÊM
|