|
TIẾNG DÂN OAN
Tiếp lời Trần Khải Thanh Thủy
Thế giới ơi!
Hãy nhìn vào nước tôi:
Có những đoàn người lết lê, khốn khổ
phận đói nghèo, thấp vai ngắn cổ
gót chân bùn, chai nứt... buốt tim gan
Đấy là những dân oan
Hai tay trắng che mưa rầm, nắng nỏ
Họ mất nhà, mất ruộng, mất mảnh vườn bé nhỏ...
vào tay những cường hào ác bá,
những tư sản mại bản đỏ thời nay
chúng vét vơ tới xương tủy dân gầy...
vì chúng có quan trên che đỡ...
Đơn khiếu kiện, thuyền không sức chở
Tiếng kêu than... rung chuyển mảnh trăng thâu
Bản Quốc tế Nhân Quyền vang dội khắp năm châu
nhưng tắt ngấm ở ngang trời nước Việt!
Phải! Vì chế độ này tự xưng “siêu việt”
Sau mặt nạ tô hồng, nào ai biết sạch, dơ?
Thế giới ơi! Sao mãi cứ làm ngơ?
Hải ngoại hỡi!
Xin cô, dì, chú, bác...
đưa tay về nối kết với bàn tay
bẻ xiềng xích đập gông cùm tan nát
cứu tám mươi triệu dân khỏi kiếp đọa đầy.
Hỡi thi sĩ! Hãy quay ngang ngòi bút
vạch những lời sắt đá thành thơ
đánh tan đám mây mù dầy đặc
nơi mỗi con người còn mờ mịt trong mơ...
Nghe tôi với!
Nào anh, nào chị...!
Tuổi trẻ tôi giờ lạnh tro than
Xin mồi lửa cho bùng lên sức cháy
đốt phăng đi nền thống trị tham tàn
Còn ai nữa!
Có sót thương nòi giống?
Tiếp cho nhau niềm tin vững đá vàng
Để chúng tôi vùng lên khỏi bùn đen, bóng tối...
để đòi quyền được sống,
được thở
được nói những điều trung chính hiên ngang...
như những kiếp người đáng sống
khắp nhân gian.
Cô Xuân Én
|